Gieo Giống Mà Giọt Lệ…

Tôi hầu việc Chúa cách khiêm nhường,
 Phải nhiều nước mắt, và ở giữa sự thử thách… (Sứ Ðồ 20:19)

Bừa ruộng lúc giữa ngày
Mồ hôi tuôn xuống đất
Cơm trên bàn ai biết
Hạt hạt đầy đắng cay.*

Ðọc đoạn thơ của Lý Thân, tôi nghĩ
Một hạt cơm ngàn nỗi khổ, đắng cay
Như những Người Hầu Việc Chúa xưa nay
Vừa lao lực, lao tâm, vừa nước mắt.

Tôi kính phục những Người Hầu Việc Chúa
Chấp nhận đi vào đồng ruộng khô cằn
Vỡ đất ra, gieo hạt giống Tin Lành
Và lao khổ cho đến kỳ gặt hái.

Tôi dẫu nói ngàn lời khen không đủ
Ðể vinh danh “Ðầy Tớ Chúa” không thôi
Bước người đi thấm hết nước mắt rơi
Ðời sống ấy đáng nêu cao muôn thuở.

Kinh Thánh chép: Những bàn chân có phước
Những bàn chân người rao giảng Tin Lành**
Khi ra đi gieo giống nước mắt chan
Khi gặt hái sẽ vui mừng khôn xiết.***

Tường Lưu

* Tường Lưu thoát dịch bài thơ “Cổ Phong” của Lý Thân (?-846):
Sừ hoà nhật đương ngọ, Hãn trích hoà hạ thổ, Thùy niệm bàn trung xan, Lạp lạp giai tân khổ. ** Rôma 10:15 *** Thi Thiên 126:5