Ơn Phước và Tuổi Ðời
Chưa lục tuần đã "đầu râu tóc bạc"
Năm. mười.. năm nữa "cởi hạc qui tiên"
Gẫm lại hai chữ "sự nghiệp" mà phiền,
Suốt đời người "chẳng làm nên tích sự!"
Tay chống cằm ngồi thừ ra tư lự,
Hai mươi tuổi vào võ bị Liên Quân,
Khoát lên vai bộ quân phục kiêu hùng,
Nuôi chí lớn mộng hải hồ ngang dọc.
Nhiều gian khổ trải dài hai niên học,
Chiến thuật, Ðịa hình, Tác xạ, Chỉ huy..
Nung ý chí mong giữ vững biên thùy,
Ðem tuổi trẻ nhiệt thành xây dựng nước
.
Mười chín năm trên quê hương dõi bước,
Lắm thăng trầm, vinh nhục, luống sầu cay,
Cũng chỉ vì mình "đức" mỏng, "cây" gầy,
Trời lộng gió mà cánh diều lơ lững!
Chúng bạn "phất lên" mà mình vẫn đứng,
Lỗi ở ta hay lỗi tại vì người?
Trí hạn hẹp sao hiểu được ý Trời,
Xong "cuộc chạy" mới rõ người thắng cuộc. APRIL
Tháng Tư đen trở về trên đất nước,
Thế sự thăng trầm, dân tộc nổi trôi,
Chúa cứu tôi ra khỏi hiểm nguy rồi,
Cho tôi được bước vào miền hoan lạc..
Cứu rỗi linh hồn quí hơn tiền bạc,
Của cải đời này đâu giữ bền lâu!
Ðược trở nên con cái Chúa thật nhiệm mầu,
Lòng vui thỏa vì biết "đời đáng sống!"
Chúa Giê-su, chính Ngài là nguồn sống,
Tiếp nhận Ngài để mầm sống vươn lên,
Ði cạnh bên Ngài thường nói êm đềm,
"Bước theo Cha, đừng nhìn lui con nhé!"
Xin Cha thương con đây còn non trẻ,
Bước theo Cha mà mắt vẫn nhìn lui,
Nhắc dĩ vãng mà lòng dạ bùi ngùi,
Tâm chấn động làm bước đi xiêu tó.
Dù đường đời có vạn ngàn sóng gió,
Con vững tin Ngài thương mến, chở che,
Ðể ngày kia "chung cuộc" con được về,
Trong phước Chúa đếm phước ân từng tuổi.
Khóm-Tre-Già / Hồ Ðắc Trúc
|