Ðức Giê-Hô-Va Khiến Cho Chết Cho Sống


(Tôi đã chết nay tôi được sống)

   Trong Thi Thiên 105:2 Chúa dạy: “Khá nói các việc lạ lùng của Ngài.” Tôi kính vâng lời Chúa và với lòng thành khẩn cảm tạ những gì Chúa đã ban cho tôi.

   Thông thường vào những sáng Thứ Bảy, tôi vẫn nằm trên giường, có khi mười giờ sáng tôi vẫn còn say sưa trong giấc ngủ. Vợ tôi phải đi làm ngày thứ bảy, khi vợ tôi mở đèn lên là tôi trở người qua bên phải, bân trái. Có khi trùm mền để tránh ánh sáng của đèn rọi vào mắt tôi. Nhưng Thứ Bảy nầy là một ngày đặc biệt. Tôi thức dậy cùng lúc với vợ tôi, tỉnh táo cách lạ thường. Hai vợ chồng nằm nói chuyện và tôi đi vào giấc mộng...
   “…Tôi thấy mình đi tắm rửa, sạch sẽ, mặc quần áo lịch sự, rồi rời nhà lái xe đi. Chỉ biết như vậy, không biết rõ được thứ phương tiện gì, xe gì. Tôi lái xe đến một nơi xa lạ mà cả đời tôi tôi chưa bao giờ biết đến. Một nơi cũng có chổ đậu xe bên ngoài. Bên trong thì giống như một nhà thờ đang thờ phượng Chúa, chia ra ba hàng ghế, trái, mặt và chính giữa. Số người ngồi cũng không đông. Già trẻ lẫn lộn.
   Tôi nhìn người nào thì thấy rõ người ấy, mà toàn là người xa lạ mà tôi chưa bao giờ gặp qua hay biết qua. Tôi ngồi ghế đầu của hàng ghế thứ hai bên dãy tay mặt. Tôi liếc nhìn xuống những dãy ghế bên tay mặt, nơi mà ba đứa con gái của tôi hay ngồi vào những buổi sáng Chúa nhật khi gia đình tôi đi thờ phượng Chúa. Vì không nhìn thấy chúng nó, tôi nhìn sang những dãy ghế bên trái nơi tôi và vợ tôi thường ngồi, tất cả đều vắng mặt.
   Không một người nào nhìn tôi, hay hỏi thăm tôi từ đâu đến, mà tôi lại thấy họ chuyện trò với nhau, còn tôi thì trơ trọi, thật là quái lạ. Tôi đang trông đợi một vị nào đó đi lên để chào mừng quan khách. Tự nhiên, tôi linh tính cảm thấy một cái gì không hay xảy ra cho tôi. Tôi liền cắm cổ chạy ra khỏi cửa, không ai cản, cũng không ai ngăn. Tôi muốn trở về nhà mặc dầu không biết là mình đang ở đâu.
   Ðến bãi đậu xe, tất cả đều biến đổi lạ lùng, nguy quá. Tôi lăn đùng xuống đất khóc lóc giống như trẻ con, miệng không ngớt cầu xin Chúa: “Con biết con có tội, cầu xin Chúa tha tội cho con.” Tôi cứ tiếp tục lập đi lập lại không biết bao nhiêu lần, nhưng không có gì xảy ra. Tôi bèn đứng dậy và cảm nhận ở trong lòng có một sức mạnh của sự yêu thương đặc biệt mặc dù không nhìn thấy ai. Tôi lại lăn lộn xuống bãi đậu xe lần thứ hai và tiếp tục khóc lóc, cầu khẩn: “Con biết con có tội, cầu xin Chúa tha tội cho con.”
   Thế rồi, có một cảm giác lạ lùng, kinh khiếp đi vào đỉnh đầu tôi, rồi đi dần đến mặt tôi và tôi bắt đầu cảm thấy, cái đó cứ tiếp tục lan dần, chậm chạp đi đến đâu thì tôi cảm thấy đến đấy, một khoái cảm, một tuyệt diệu, một sự bình an mà tôi không có một danh từ nào để diển tả hay một cái gì ở thế gian nầy để so sánh nổi. Cái gì đó mà Chúa đã ban cho tôi - con kính xin cảm tạ ơn Chúa. Ði từ đầu đến chân, tôi lại bắt đầu cảm thấy toàn diện thân thể tôi, một thân thể của ngươi chết, sắp đặt vào quan tài...!!!
<   Tôi bắt đầu kể lại giấc mơ kỳ diệu của tôi cho nhà tôi đang nằm cạnh tôi lạ thật, tôi thấy cái thân thể chết của tôi chờ đưa vào quan tài. Tôi lại nhìn xem chính tôi lập lại thế nằm của tôi, hai tay, hai chân buông xuôi, miệng vừa cười, vừa tả. Tự nhiên, vợ tôi nhảy đùng khỏi giường, miệng thì la lên, “Nầy giữa Chúa và ông, tôi không có can dự.” Phản ứng của vợ tôi làm tôi giật mình, chưng hửng: “Bà làm cái gì lạ vậy, tôi nằm mộng mà, một giấc mộng kinh thật.” Tâm trí và linh hồn tôi không làm sao hiểu đươc việc nầy. Tôi lơ lửng không biết phải nói gì, giải thích làm sao cho nhà tôi hiểu.
   Thế rồi ngày Thứ Bảy qua đi. Sáng sớm ngày Chúa nhật, vợ chồng cùng ba đứa bé đi xa để tham dự lễ tin nhận Chúa của con hai vợ chồng người bạn. Mặc dù bận rộn, nhưng trong lòng tôi có một cái gì thật lạ mà tôi không biết giải thích như thế nào. Sáng Thứ Hai trở lại văn phòng làm việc. Khoảng bốn giờ chiều, được rảnh rỗi, tôi bắt đầu kể về giấc mơ cho bà bạn người Mỹ, ngồi kế cạnh tôi. Trong khi bà đang đánh máy, tôi đang kể chuyện với bà. Tôi thấy bà lơ đãng nhìn sang hai người phụ việc mới đươc mướn tạm thời và bà đang mĩm cười với hai người ấy. Tôi có ý giận nhìn bà. Bà nhìn lại tôi. Tự nhiên bà đứng thẳng lên khỏi bàn đánh máy, miệng thì la lên:” Hãy nhìn vào mắt anh, anh đã chết và Chúa cho sống lại, anh biết không?” Bà cứ lập đi lập lại với vẻ sợ hãi lạ thường; “Anh thấy không, mình tôi đang nổi da gà, anh thấy không?!” . Rồi bà cứ liên tục xoa hai cánh tay bà. ”Anh có biết là đức tin của anh lớn lắm không? Tại sao mỗi lần nói chuyện với tôi anh cứ bảo anh không có đức tin gì hết, chỉ có các vị Mục sư mà thôi. Ước gì Chúa ban cho tôi một phần nhỏ của anh. ”
   Bà bắt đầu khóc lóc, kể lể với tôi về việc bà bỏ nhà thơ.ø Bà đã không đi thờ phượng Chúa đã hơn một năm nay, nhưng vẫn nói láo với tôi là đi mỗi Chúa nhật. Rồi bao nhiêu chuyện khác bà cứ tiếp tục nói ra. Vứa vừa nói, vừa la, vừa khóc, vừa sợ. Còn hai người bạn kia thì cúi mặt yên lặng. Phần tôi, tôi thật bàng hoàng, sửng sốt, lo lắng. Việc gì xãy ra cho tôi đây? . Cũng hay đã đến giờ tan sở. Tôi phóng ra xe. Chạy vội vàng về nhà, để nhìn vào gương để xem xét cặp mắt của mình, có thật là căp mắt của người chết chăng? Tạ ơn Chúa, tôi không thấy có gì là lạ cả, là bất thường cả. Tôi được yên tâm vô cùng!
   Hôm sau trở lại làm việc, bà giới thiệu tôi với bốn người khác, sau khi họ phân tích tỉ mỉ câu chuyện của tôi, họ đi đến kết luận, ”Việc xảy ra cho anh không phải là giấc mộng mà là sự thật. Chúng tôi quả quyết: anh đã chết và đã sống lại ! _ chỉ có người chết mới nhìn thấy thân thể của mình. Còn việc Chúa làm cho anh cái gì, thì chúng tôi không biết.” Sau khi họ cám ơn tôi đã làm chứng về Chúa và từ giã. Về phần tôi, tôi hết lòng cảm ơn Chúa ban cho sự sống lại để sum họp gia đình.
   Ðêm hôm ấy, tôi yên lặng cầu nguyện cảm tạ ơn Chúa. Trong thì giờ cầu nguyện, Chúa cho tôi nhớ lại nhiều điều. Có nhiều sự việc đã đắm chìm trong quên lãng, giờ đây lần lượt hiện ra trong đầu tôi…
   Bây giờ, tôi mới nhớ lại, là 15 năm trước đây tôi đã có lần cầu nguyện Chúa ngay nơi bãi đậu xe của một bệnh viện sau khi đã xong câu chuyện với một bác sĩ - “Anh hãy về ăn uống, vui vẽ với vợ con. ” Bác sĩ bảo tôi sẽ chết. Bịnh của anh đã hết thuốc chữa. Hiện tại chúng tôi không có thuốc trị bệnh gan cho anh. Ðã hơn sáu tháng nay, tôi đã thử máu, thử luôn mãnh nhỏ gan của anh, thử tất cả, không có hiệu quả.
   Tôi cám ơn và từ giã vị bác sĩ, lòng nặng nề lê từng bước một từ văn phòng ông ta ra ngoài bãi đậu xe, nghĩ đến ba đứa con còn nhỏ, một mình vợ tôi làm sao lo nỗi. Khi đi đến xe tôi, tôi không biết phải đi đâu, làm gì bây giờ. Trước khi mở cửa xe, tôi ngước lên trời và bắt đầu khẩn thiết cầu nguyện, “Lạy Chúa xin gia hạn con năm năm, con sẽ cố gắng làm việc để có đủ một số tiền phụ giúp vợ con lo cho ba đứa nhỏ. Con sẽ chết, nhưng xin Chúa cho con đủ sức để lo cho vợ con con trước khi con chết.”
   Và Chúa đã trả lời cầu nguyện của tôi. Ngài đã cho tôi sống thêm năm năm nữa. Chính vợ tôi cũng hoàn toàn không biết căn bịnh trầm trọng của tôi như vậy. Bà đã từng nói: “Mười lăm năm chung sống với anh mà tôi không biết câu chuyện của anh! Tôi biết anh bệnh. Nhưng mỗi lần hỏi thì anh chỉ trả lời đừng lo, không có gì.” . Vợ tôi thường vừa nói, vừa khóc thảm thiết! Nhưng tôi vui vẻ bảo vợ tôi, “Chúa của chúng ta vô cùng rời rộng. Ngài là Ðấng thành tín. Ngài nghe lời cầu nguyện của chúng ta. ” Thật vậy, chúng tôi đã trung tín vâng lời Chúa và Chúa tiếp tục ban cho tôi sự sống cho đến nay. Chúa đã ban phước cho gia đình chúng tôi thật nhiều. Sau đó, nhà tôi, và ba đứa nhỏ cùng nắm tay cầu nguyện cảm tạ ơn Chúa. Vì Ngài đã cho tôi sống, nếu không, tôi đã chết rồi! Halêlugia, Chúa Giê-su là Ðấng phục sinh. Vì Ngài sống, chúng ta sẽ sống, và sống dư dật.

Phan Thái
“Tôi biết anh đã làm rất nhiều việc đẹp lòng Chúa,” bà bạn đồng nghiệp với tôi nói, “ tôi làm chung với anh hơn mười năm, lắm lúc chúng tôi thấy anh mệt mỏi, chúng tôi lo cho anh bảo anh lấy hẹn bác sĩ, chính ông giám đốc của anh đã gọi văn phòng bác sĩ lấy hẹn cho anh, anh có biết không, anh bí mật thật, gia đình và nơi làm việc không ai biết cả, tôi khó mà làm được như anh.” “Mọi người đều làm được,” tôi trả lời, Chúa dạy bảo trong Giê-rê-mi đoạn 33:3 “Hãy kêu cầu Ta, Ta sẽ trả lời cho: Ta sẽ tỏ cho người nhưng việc lớn và khó, là những việc ngươi chưa từng biết,” và trong IPhi-e-rơ đoạn 5:7 “Lại hãy trao mọi đều lo lắng mình cho Ngài, vì Ngài hay săn sóc anh em.” Tôi lại cũng nói tiếp với bà rằng: “trong cuộc sống hiện tại, không một ai tránh khỏi sự ưu phiền lo lắng, tôi cũng như bà cố gắng tự mình để giải tỏa những gì khó khăn xảy ra cho mình, việc này xong việc khác đến, chúng ta đã quên rằng cuốn Thánh Kinh mà Chúa ban cho là sức sống, một quyền lực giúp giải quyết mọi vấn đề, một thủ vũ khí để chống lại mọi cạm bẩy của ma quỉ. Trong Ê-phê-sô đoạn 6:11 “Hãy mang lấy mọi khí giới của Ðức Chúa Trời, để được đứng vững mà địch cùng mưu kế của ma quỉ.” Sống trên thế gian nầy có ai không mơ ước có tiền, sống lâu và hạnh phúc. Vậy tôi và bà thử tìm ý Chúa qua Thánh Kinh về những vấn đề nầy. Trong Giê-suê đoạn 1:8 “Quyển sách luật pháp nầy chớ xa miệng ngươi, hãy suy gẫm ngày và đêm, hầu cho cẩn thận làm theo mọi điều đã chép ở trong: vì như vậy người mới được may mắn trong con đường mình, và mới được phước.” Khi nghĩ đến may mắn và được phước thì ai không ao ước, nhưng khi nghĩ đến phải làm hết những gì Chúa dạy trong Thánh Kinh thì không ai nghĩ là mình có can đãm làm nổi. Nếu người nào tuân giữ mọi đều trong Thánh Kinh thì người ấy chắc chắn sẽ được ở nơi Thiên Ðàng, không còn lặn ngụp trong cái thế giới tội lỗi nầy nữa. Thử xem qua Châm ngôn đoạn 3:1 “Lòng con khá giữ các mạng lịnh ta: vì nó thêm cho con lâu ngày, số năm mạng sống và sự bình an.” Từ một quyển Thánh Kinh, bây giờ chỉ còn lại những mạng lịnh của Chúa. Nếu tuân giữ những mạng lịnh của Chúa thì được sống lâu và bình an hay là được phước. Nhưng trong Thánh Kinh có biết bao nhiêu là mạng lịnh của Chúa khuyên chúng ta phải nói theo để được đẹp lòng Chúa. Xét qua trong Khải Huyền đoạn 21:8 “Còn những kẻ hèn nhát, kẻ chẳng tin, kẻ đáng gớm ghét, kẻ giết người, kẻ dâm loạn, kẻ phù phép, kẻ thờ thần tượng, và phàm kẻ nào nói dối, phần của chúng nó ở trong hồ có lửa và điêm cháy bừng bừng: đó là sự chết thứ hai.” Chỉ có chừng ấy cũng thấy khó rồi, nhưng trong Ma-thiơ đoạn 17:20 “Ngài đáp rằng: Ấy là tại các ngươi ít đức tin: vì ta nói thật cùng các ngươi, nếu các ngươi có đức tin bằng một hột cải, sẽ khiến núi nầy rằng: Hãy đời dậy qua đó, thì nó liền đời qua và không có sự gì mà các ngươi chẳng làm được.” Tình yêu thương của Chúa đối với chúng ta quả lớn lao, không có gì sánh nổi. Chúa cũng biết mọi người đều yếu đuối, nên Chúa giới hạn bằng hạt cải. Như vậy thử áp dụng lời Chúa là đừng nói dối. Nếu tôi và bà giữ được là không nói dối thì Chúa sẽ ban cho sống lâu và được phước. Nhưng phước thì có rất nhiều, Chúa cũng dạy chúng ta phải thức thế muốn cầu xin gì thì phải thành thật trình lên Chúa. Nghĩ kỹ sống lâu mà không có tiền thì không ổn. Vì muốn có tiền nên phải cố gắng cầu nguyện Chúa, cầu nguyện một năm không gì xảy ra. Vợ chồng cứ tiếp tục làm việc ngày tám tiếng, tiền thì chỉ đủ chi dùng, lắm lúc lại thiếu hụt. Tiếp tục cầu nguyện Chúa thêm một năm n������a, không gì thay đổi. Không lẽ Chúa không nghe lời cầu nguyện, bắt đầu nghi ngờ. Nhưng trong Châm ngôn, đoạn 12:15: “Ðường lối của kẻ ngu muội vốn ngay thẳng theo mắt nó, con người khôn ngoan nghe lời khuyên dạy.” Vậy phải hỏi ý kiến của các vị Mục sự - cầu nguyện như thế không được, Chúa không nghe, muốn Chúa nghe thì phải hết tâm trí và linh hồn. Ðúng rồi giờ phải bắt đầu cầu nguyện lại, một năm trôi qua tiền cũng chừng ấy. Lạ thật, xem lại Kinh Thánh biết rõ ràng Chúa dạy trong Châm ngôn đoạn 10:4 “Kẻ làm việc tay biếng nhác trở nên nghèo hèn còn tay kẻ siêng năng làm cho được giàu có.” Thì ra là mình lười biếng, lè phè thì làm sao Chúa ban cho. Vậy phải áp dụng lời Chúa một cách nghiêm chỉnh như trong Gia-cơ đoạn 2:26 “Xác chẳng có hồn thì chết, đức tin không có việc làm thì chết như vậy.” Công việc tiến hành, mọi điều được tốt đẹp, tiền bạc được dồi dào, cả nhà khỏe mạnh, đầm ấm, hạnh phúc. Nhưng phải coi chừng vì Chúa có lời cảnh cáo trong ITi-mô-thê 6:10 “Bởi chưng sự tham tiền bạc là cọi rễ mọi điều ác, có kẻ vì đeo đuổi nó mà bội đạo, chuốc lấy nhiều điều đau đớn.”
Chúa bảo chúng ta phải có được đức tin bằng hột cải, nhưng bây giờ chắc bà hiểu là không phải một hột đâu…” Con kính cẩn cảm tạ ơn Chúa chỉ dạy.

Phan Thái
1920 N.W. 23 Street
Oklahoma City, oklahoma 73106
Phone: (405) 521-4856 work
(405) 521-0479