Mùa Xuân Thánh
Ta mất mùa xuân từ buổi đó
Bão quỉ mưa ma khuất lấp rồi
Một góc tư đời theo thác đổ
Cùng áng mây hồng thoáng bóng trôi.
Ta mất mùa xuân, bặt tiếng ca
Ðường trần muôn dặm mãi phong ba
Lạc bến sầu thương thân cát bụi
Lòng nặng chai lì chẳng nở hoa.
Ta mất mùa xuân, cả cội nguồn
Ðất củ người thân nhớ để buồn
Ðếm tháng năm qua tàn mộng ước
Nụ cười đâu nén giọt sầu tuôn.
Ta mất xuân thời thêm bạc tóc
Nhìn cvầng trăng bạc ngở trăng già
Ðêm trời bất lụn tình cô độc
Ngậm hờn quanh quẩn chỉ mình ta.
Sáng qua tâm động tiếng u huyền
Ngẩng đầu bắt gặp ánh xuân thiêng
Ôi xuân hạnh lạc từ Thiên Chúa
Chảy xuống hồn ta giữa tịnh yên.
Xuân đất trời qua, tâm hết xuân
Buồn lại về trong nỗi gian truân
Duy xuân có Chúa tràn ơn phước
Cuối đời xuân thánh mãi thanh tân.
Linh Cương