|
|
|
Ngôi
Mộ Trống
Ai Cập nổi tiếng nhờ các
Kim-tự-tháp xưa, một trong
những kỳ quan thế giới. Ở cách thủ đô Le Caire chừng 20 cây
số có những Kim-tự-tháp lớn, và đây là mộ chôn các vua Ai
Cập, thuở xưa cũng gọi là Pha-ra-ôn. Dầu các lăng tẩm này có
trước đây ngót 6,000 năm, nhưng nhờ một thứ thuốc đặc
biệt nào đó mà thi thể các Pha-ra-ôn trong Kim-tự-tháp vẫn còn
nguyên. Nhưng những Kim-tự-tháp này hiện nay chỉ là những ngôi
mộ trống rỗng, vì xác các vua và hoàng hậu chôn trong đó đã
được dời về bảo tàng viện Le Caire, các thi thể cổ xưa nay
được đặt nằm trong những chiếc hòm kính. Tháng
02 năm 1973, anh chàng Jean Taraud đến thăm nghĩa địa trên hòn đảo
nhỏ bé phía tây nước Pháp. Anh đã hoảng hồn vì ngôi thạch
mộ của Thống chế Philippa Pétain người hùng của nước Pháp,
đã bị đánh cắp thi thể. Anh liền báo động, chính phủ Pháp
đã tầm nã và tìm lại được thi hài vị Thống chế tài ba này.
Tổng thống Pháp đương thời ra lệnh đem chôn ngay xác kia trở
lại ngôi mộ trống trên đảo và cho lính canh cẩn mật. Cách
đây khoảng hơn 2,000 năm vào một sáng Chúa Nhật, tức ngày đầu
tiên trong tuần lễ, lúc trời còn mờ mờ, Ma-ri Ma-đơ-len, Ma-ri
mẹ Gia-cơ, cùng Sa-lô-mê đến viếng mộ Chúa Giê-su, lúc này xác
của Chúa đặt nằm trong mộ đã bước qua ngày thứ ba. Nhưng
khi đến mộ họ vô cùng kinh ngạc, vì thấy hòn đá chặn cửa
mộ đã lăn ra khỏi, rồi bước
vào không thấy xác Ðức Chúa Giê-su đâu. Họ liền chạy vô thành
phố tìm Phi-e-rơ và Giăng để báo tin, hai người này lập tức
chạy đến mộ. Khi đến mộ, họ cũng đều kinh hoàng khi thấy
tảng đá trước mộ đã bị lăn ra, và càng ngạc nhiên hơn
nữa, là lúc bước vào trong mộ họ chỉ thấy vải liệm còn mà
thân thể Chúa biến mất, phần mộ trống rỗng. Và từ đó cho
đến nay chưa ai tìm được xác của Chúa! Hôm
nay nhắc lại những ngôi mộ lịch sử này, tôi muốn cùng quý
vị thử suy nghĩ đến sự khác biệt giữa ba ngôi mộ trống này.
-Ngôi
mộ trống của Kim-tự-tháp trống rỗng vì người Anh đã dời
thi hài của các Pha-ra-ôn và hoàng hậu Ai Cập về bảo tàng
viện Le Caire. -Ngôi
mộ trống của Thống chế Philippa Pétain chỉ trong vài ngày thì
tìm kiếm được thi hài và được an táng trở lại. -Nhưng
ngôi mộ trống của Chúa Giê-su đã được an táng xác Ngài trong
ba ngày, và ngót hai ngàn năm nay, dù loài người có gắng công tìm
kiếm bằng bất cứ lịch sử hay khoa học đi nữa, họ cũng không
sao tìm ra được thi thể của Ngài. Chỉ vì lý do rất đơn
giản, là không ai đánh cắp xác Ngài, cũng không nước nào di
chuyển xác Ngài vào viện bảo tà cả. Thánh Kinh Ma-thi-ơ 28:6 chép:
??Ngài không ở đây đâu, Ngài sống lại rồi, như lời Ngài đã
phán.?? Vâng,
Chúa thật sự đã sống lại! Ðiều mà các môn đồ của Chúa
lấy làm tự hào, không phải là một thánh tích nào của Chúa mà
chính ngôi mộ trống của Ngài. Phần
nhiều những tôn giáo khác lấy làm tự hào về những tàn tích
như răng, tóc, râu, đốt xương, v.v... mà người ta cho là đã tìm
thấy nơi thi thể các vị giáo chủ của mình. Người ta cung kính
thờ lạy các vật ấy và xem như những thánh tích, thánh vật nhưng
Cơ-đốc-giáo thì trái hẳn. Ðiều mà các môn đồ của Chúa Giê-su
lấy làm tự hào, không phải là một thánh tích nào của Chúa Giê-su
mà chính là ngôi mộ trống của Ngài. Ngôi mộ trống ấy không
phải chỉ nằm trong Kinh Thánh hoặc trong óc tưởng tượng của
các tín đồ, nhưng nó đã đi vào lịch sử của nhân loại và
hiện vẫn còn sờ sờ trên thánh địa Do Thái. Ngôi mộ trống
ấy nói lên rằng Chúa Giê-su không phải chỉ là một con người
thôi, mà Ngài cũng là con Ðấng Tạo Hóa nữa. Chúa đã vào đời
để chịu chết trên thập tự giá làm phương pháp cứu chuộc
tội nhân, nhưng không chết luôn mà đến ngày thứ ba Ngài đã
từ cõi chết sống lại. Hiện nay Ngài vẫn sống và đang ngồi
bên hữu Ðấng Tạo Hóa. Rồi đây Ngài sẽ trở lại để đoán
xét mọi người, kẻ sống cũng như kẻ chết. Một
văn hào hiện đại nguời Anh, tên là C. S. Lewis có viết rằng: "Chúa
Giê-su có tuyên bố Ngài có quyền tha tội và sẽ làm Thẩm phán
xét xử toàn thể nhân loại. Như vậy, nếu Ngài không phải là
Ðức Chúa Trời Ngôi Hai để làm đúng những điều Ngài nói, thì
Ngài là con người ngông cuồng."
Văn hào C. S. Lewis vốn là một văn sĩ vô thần và đã viết câu
ấy, cũng đã nghiên cứu Thánh Kinh để tìm chân lý, đã công
nhận Chúa Giê-su thật đã sống lại, và ông đã đặt niềm tin
vào Chúa. Chúa đã sống lại, sự phục sinh là
nền tảng đức tin của người Cơ-đốc, nhưng cũng là trọng điểm
để nhiều người tấn công, vì được coi là then chốt của các
vấn đề. Cuộc tấn công quan trọng nhất xảy ra cách đây mấy
chục năm, do một luật gia người Anh thực hiện. Người này cho
rằng Phục Sinh chỉ là chuyện ngụ ngôn hoang đường, nhưng đã
trở thành nền móng cho niềm tin Cơ-đốc. Vì vậy ông đã
quyết tâm mở cuộc nghiên cứu điều tra thật tường tận để
chứng minh cho thế giới biết rằng chuyện Phục Sinh là lừa
bịp và mê tín dị đoan. Vốn là một luật gia, người này đã
cân nhắc tất cả những sự kiện và chỉ chấp nhận những gì
có thể đưa ra bằng chứng trước toà án hiện đại. Tuy nhiên,
trong thời gian nghiên cứu như vậy ông thấy rằng việc làm này
không phải là dễ. Ông đã viết một cuốn sách, không phải là
để chứng minh không làm gì có sự Phục Sinh, nhưng để xác
nhận rằng Chúa Giê-su thực sự đã sống lại. Cuốn sách của
người mang tựa đề là "Ai
Ðã Lăn Tảng Ðá Ði"
và nguời luật sư ấy là Frank Morison. Trước
đây vài năm, người ta báo tin là đã tìm ra được những mảnh
xương một vị giáo chủ. Những mảnh xương ấy đã được đưa
về một trong những thành phố gọi là thánh địa của Ấn Ðộ.
Người ta tổ chức những cuộc lễ vô cùng long trọng để cung
nghinh và chiêm bái. Trước quang cảnh ấy, một Mục sư đã phát
biểu ý kiến với một bạn hữu của mình rằng: "Nếu
người ta tìm ra được một mảnh xương của Chúa Cứu Thế Giê-su,
thì Cơ-đốc-giáo chắc sẽ sụp đổ." Và
thật vậy, vì nếu Chúa Giê-su không sống lại từ cõi chết, Cơ-đốc-giáo
chỉ là một món đồ cổ trưng bày trong bảo tàng viện mà thôi,
không hơn không kém. Cơ-đốc-giáo trở thành một tư tưởng hay,
đẹp, hoặc là một triết lý sống mới, dần dần mai một theo
thời gian, không đáng bàn đến nữa. Những người chịu tử đạo
vì lòng tin, bị thú dữ xé xác tại các đấu trường La Mã khi
xưa hay là những người hi sinh mạng sống đem Phúc Âm đến cho
những dân tộc dã man, đã trở thành những kẻ điên cuồng
dại dột đáng thương hại hơn hết. Vì họ bị lừa gạt, tưởng
đi theo Chúa sống mà Chúa ấy đã chết. Giả
như Chúa Giê-su bị hành quyết trên thập tự giá rồi chết, không
có gì xảy ra nữa, thì Chúa có khác gì triết gia Socrates, Platon
hay Khổng Tử đâu? Nếu Chúa không sống lại, thì Chúa Giê-su
chỉ là một nhân vật lỗi lạc trong lịch sử, nhưng không thể
là Chúa Cứu Thế, người ta còn nhớ đến Chúa làm gì nữa? Dù
rằng chúng ta có những lời răn dạy của Chúa cũng như gương sáng
của Ngài, nhưng Chúa không sống lại, cũng không ích gì? Vì
nếu chỉ có một ít bài giảng và gương sáng hi sinh thì có đủ
cho hằng triệu người tin Chúa qua 20 thế kỷ và vẫn còn tiếp
tục tin Chúa hay không? Nếu Chúa không sống lại, Chúa sẽ không
về trời và cũng sẽ không tái lâm, cuộc hi sinh của Chúa như
thế là vô ích? Thưa
quý vị! Sinh, Lão, Bệnh, Tử là bốn cái khổ thường tình của
con người không ai mà tránh khỏi được. Là người có sinh thì
phải có tử. Nên người ta có ngày sinh, tức là sinh nhật và
rồi thì ngày tử. Tử đánh dấu giây phút cuối của cuộc đời,
tử là chấm dứt. Ðối với người ??chết
là hết!?? Nhưng trong lịch sử của nhân loại có một người
đã chết nhưng chết chưa hẳn là hết, người ấy chẳng những
có ngày sinh và ngày chết, mà còn có ngày sống lại nữa. Người
ấy không ai khác hơn là Chúa Cứu Thế
Giê-su. Vâng,
đúng vậy! Khi nói đến Chúa Cứu Thế Giê-su chúng ta chớ quên
liên tưởng đến hai biến cố quan trọng, cho thấy cuộc đời
của Ngài khắc hẳn với tất cả mọi người, mọi thánh nhân,
giáo chủ trên trần gian này. Thứ nhất, là việc Chúa từ cõi
trời giáng thế xuống trần làm một người, để chịu hi sinh làm
sinh tế chuộc tội lỗi cho cả nhân loại trước Ðức Chúa
Trời. Thứ hai, là Chúa đã phục sinh, nghĩa là từ cõi chết
sống lại, mở ra một kỷ nguyên mới cho một nhân loại mới.
Do đó, mỗi năm nhân loại đều có ngày tưởng niệm đến
cuộc hi sinh của Chúa và sự phục sinh của Ngài. Sự
thật Chúa Giê-su sống lại không phải chỉ là một sự kiện
ghi lại trong lịch sử, trong sách vở, như việc Hưng Ðạo Ðại
Vương đuổi quân Mông-cổ, việc vua Lê Thái Tổ giải phóng
Việt Nam khỏi ách đô hộ của người Trung Hoa mà còn là một
thực sự sống liên tục, ảnh hưởng mọi dân tộc thuộc các
thời đại và chi phối cuộc sống hàng ngày của người nào đặt
trọn niềm tin nơi Chúa Cứu Thế. Việc
Chúa Giê-su sống lại là biến cố lớn nhất trong lịch sử nhân
loại và Cơ-đốc-giáo. Tuy nhiên, việc Chúa sống lại có quan
hệ đến mỗi chúng ta hay không ấy là quan trọng! Chúa Giê-su đã
sống lại và đã thật sự biến đổi nhiều người, nhiều người
tin Chúa Phục Sinh đã kinh nghiệm được Chúa đã thật sự
sống trong cuộc đời họ, cho họ niềm vui, bình an và hy vọng. Thật
là một phước hạnh lớn lao! Hôm nay, nhân dịp toàn thế giới
một lần nữa kỷ niệm ngày Chúa Phục Sinh, tôi xin thưa với quý
vị là, Chúa Phục Sinh thật sự đi vào đời sống của quý vị
chưa? Nếu chưa thì hãy mời Ngài đến bằng cách tin nhận Ngài.
Tin nhận Chúa đã thật sự sống lại, và mời Ngài làm Chủ, làm
Chúa của cuộc đời quý vị. Rồi quý vị sẽ thấy được
một kinh nghiệm mới lạ lùng chưa từng có, dần đi vào cuộc
đời của quý vị, mà quý vị không thể diễn tả cho đủ
bằng lời, mà chỉ có thể cảm nhận được qua kinh nghiệm
tiếp nhận Chúa vào lòng mà thôi!
Mục
Sư Ức Chiến Thắng |