LÃNH ÐẠO

Người ta dùng chữ “đầu” để chỉ người lãnh-tụ, cơ-quan chủ-yếu trong môït tổ-chức. Cái đầu quan trọng vì nó có bộ não. Bộ não chỉ nặng khoảng 3 lbs, được cấu-tạo bằng một chất hồng xám, ẩm, dãn-hồi, chứa khoảng 30 tỷ tế-bào. Nó là cơ-quan “đầu não” điều-khiển và điều-chỉnh toàn bộ cơ-thể con người.

     Muốn giết một sinh-vật cách nhanh chóng, người ta đập đầu, chặt đầu. Người ta chỉ cần bắt người cầm đầu hay tóm gọn thành phần “đầu-não” là có thể phá tan một tổ-chức. Người ta có thể tin-tưởng tham gia một tổ-chức khi nhận biết người cầm đầu có đủ uy-lực và tài-trí. Rồi với bản tánh “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”, người ta tìm đến người cầm đầu theo sở-nguyện.

     Bất cứ trong tổ-chức nào, cái chức “trưởng”, chức chủ vô cùng hấp-dẫn. Có được chức trưởng, chức chủ là có chút danh-vọng, uy-quyền, và tài-lợi trong xã-hội. Danh-vọng, quyền-uy, tài-lợi là nỗi đam-mê của nhân-loại. Nên đã làm trưởng phải lo củng-cố, duy-trì vì biết chắc những kẻ dưới đang muốn leo lên chiếm-đoạt.

     Muốn duy-trì chức lãnh-đạo của mình, người ta đã đề ra những nguyên-tác sau đây.

 

I. NGUYÊN-TẮC LÃNH-ÐẠO TRONG VIỆC ÐỜI

 

A. Biết     

     Tự cổ xưa, người ta đã đặt nặng vấn-đề biết trong thế lãnh-đạo. “Tri vi thủ” - biết trước nhất. Nguyễn-bỉnh-Khiêm đã nói một câu để đời: “Khôn cũng chết, dại cũng chết, biết thì sống”. Trang-Tử nói: “Tri xuất hồ tranh” - Bởi đấu-tranh nên biết mới thắng. Cái biết đó, “tri kỷ, tri bỉ, bách chiến bách thắng” - Biết mình, biết người, trăm trận trăm thắng.  Vậy nên, cái “biết” của ngưới lãnh-đạo rất quan-trọng. Chẳng những quan-trọng, người lãnh-đạo còn phải đặt cái “biết” thành vấn-đề sinh-tử của mình.

     Người xưa đã một thời đòi hỏi người lãnh-đạo phải có đức-độ. “Ðức thắng tài”. Người ta tin rằng người lãnh-đạo có đức-độ thì được “Trời giúp”. Trong thời vua Nghiêu, vua Thuấn, hai vị vua đầy đức-độ của Trung-hoa, huyền-sử ghi Trời đã sai voi trong rừng ra cày ruộng cho dân chúng và chim trời xuống nhặt cỏ trong ruộng, khiến người dân an-nhàn hưởng lộc trời. Vì vậy, người xưa đã đưa ra phương-thức để trở thành người lãnh-đạo: “Tu thân, tề gia, bình thiên-hạ”. Trước hết người lãnh-đạo phải biết “tu thân”, trau dồi đức-hạnh theo “ngũ thường”: Nhân, nghĩa, lễ, trí, tín. Sau đó “tề gia”, xắp-xếp gia-đình an vui, trên thuận dưới hòa, rồi mới tới “bình thiên-hạ”, mới có thể làm người lãnh-đạo hướng-dẫn, cai-trị thiên-hạ.

     Cái thời “đức thắng tài” thật sự đã qua. Ngày nay không phải người đạo-đức thắng, mà là người khỏe, người giỏi, người tài, người khôn-khéo mới là người thắng. Người đời đã thấy Khổng-phu-tử, một người đạo cao đức dầy mà chẳng thể lãnh-đạo ai. Mang danh “thánh sư” lang-thang hết nước nầy qua nước khác. Chúa Jêsus là một người đức-độ cao siêu, thế rồi cũng chết dưới tay bọn tôn-giáo thủ-đoạn, gian-manh. Chính Karl Marx, con người có lý-tưởng cũng chẳng lãnh-đạo được ai, sống nghèo-khó trên căn gác tồi-tàn.

     Ngày nay, người lãnh-đạo không cần phô-trương đức-độ, nhưng phải phô-trương cái “biết” của mình. Người lãnh-đạo giỏi phải nắm vững cái “biết” của mình thì mới dành được ưu-thế.

     Bởi cái “biết” mà thiểu-số có tổ-chức, có cùng một ý-hướng, lãnh-đạo đa số vô tổ-chức và kém khả-năng.

B. Quyền-lực

     Người lãnh-đạo chắc-chắn phải biết công-dụng của quyền-lực trong thế lãnh-đạo của mình. Vì cớ đó, bằng mọi cách, nguời lãnh-đạo phải đoạt được quyền-lực, duy-trì và mở rộng quyền-lực.

     Con người sống trong xã-hội thường-xuyên lấn-át nhau và tranh đoạt phần hơn, phần tốt cho mình. Người bị lấn-át đâu chịu thua cách dễ-dàng. Họ quyết-định chống lấn-át để sinh-tồn. Tình-trạng lấn-át và chống lấn-át đó được gọi là “xung-đột”. Ðể giải-quyết “xung-đột” phải có quyền-lực. - “Lý của kẻ mạnh bao giờ cũng phải”.

     Xung-đột, đấu tranh không bao giờ đi đến thỏa-hiệp bình-đẳng. Chỉ có thắng hay thua. Nếu có “thỏa-hiệp” thì đó chỉ là “sách-lượt”, tạm thời ngưng để chuẩn-bị một cuộc xung-đột lớn hơn, quy-mô hơn, ác-liệt hơn.

     Lấn-át, tranh-đoạt thường xử-dụng “bạo-lực”. Ngay trong lãnh-vực tôn-giáo. Tôn-giáo thường răn-dạy yêu-thương, chống bạo-lực. Thế mà vì tranh-đoạt đã chấp-nhận bạo-lực.

     Bạo-lực có hai loại:

     - Tâm-lý bạo-lực

     - Vật-lý bạo-lực

1. Tâm-lý bạo-lực

     Người ta cho những hoạt-động thuyết-giảng, tuyên-truyền, lý-luận, bài-kích là bạo-lực tâm-lý. Một thứ bạo-lực trang-nhã - dụng văn.

2. Vật-lý bạo-lực

     Dụng văn không xong thì dụng võ và các cuộc “thánh chiến” thành hình. Vũ-khí được xử-dụng, tiền bạc được đổ ra.

     Bạo-lực tâm-lý hay vật-lý đều có chung một mục-đích tác-dụng trấn-át đối-phương. Bạo-lực tâm-lý gặt được hậu quả lâu-bền, nhưng bạo-lực vật-lý giúp được thành-công mau chóng.

     Quyền-lực mới đầu chỉ là phương-cách hay thủ-đoạn để dành phần thắng trong cuộc xung-đột. Nhưng sau trở thành mục-đích của mọi mối xung-đột. Nó trở thành đầu mối của mọi xung-đột. Vì vậy, người lãnh-đạo có ngay ý-tưởng giành lấy quyền-lực đã, rồi thì xung-đột sẽ được giải-quyết.

     Ðược yêu do ân-sủng mà tới. Cảm được ân phải cần thời-gian dài mới mong có hiệu-quả. Nhưng uy có thể khắc-phục lòng người trong thời-gian ngắn. Trường hợp điển hình chúng ta có thể dùng trường hợp của Napoléon, hoàng-đế nước Pháp.

     Năm 1815 khi Napoléon vượt ngục trở về Pháp, tờ báo Moniteur đã báo cho dân chúng biết tin ấy từng ngày như sau:

* Ngày   9 tháng 3  - Tên quái vật đã vượt ngục.

* Ngày 10 tháng 3  - Tên hung-bạo đến mỏm Juan.

* Ngày 11 tháng 3  -  Con hổ đã xuất-hiện ở Gap. Quan quân đang bao vây để lùng bắt nó và nó đã chốn chạy vào vùng rừng rậm.

* Ngày 12 tháng 3  -  Con quái vật đang tiến về Grinoble

* Ngày 13 tháng 3  -  Bạo Chúa hiện-thời ở Lyon. Hãi-hùng đã hiện ra khắp nơi nào ông có mặt.

* Ngày 14 tháng 3  -  Người tiếm ngôi chỉ còn cách thủ-đô sáu mươi giờ đi.

* Ngày 15 tháng 3  -  Bonaparte cố tiến, nhưng khó lòng đến được Paris.

* Ngày 20 tháng 3  -  Napoléon ngày mai sẽ tới chân thành Paris.

* Ngày 21 tháng 3  -  Ðại-đế Napoléon hiện đang ở Fontainebleau.

* Ngày 22 tháng 3  -  Ngày hôm qua Ðức Hoàng-thượng Napoléon đã vào điện Tuileries. Không gì ngăn nổi vui-mừng của dân chúng.

     Quyền-lực là vậy, những nhà lãnh-đạo giỏi không coi bạo-lực như là mục-đích mà chỉ là phương-tiện. Tránh dùng bạo-lực với thù-hằn cá-nhân.

 

C. Cai-trị

     Khi Ðức Chúa Trời dựng nên loài người, Ngài ban cho loài người đặc tính và khả-năng cai-trị. Ngài phán với loài người: “Hãy quản-trị loài cá dưới biển, loài chim trên trời cùng các vật sống hành-động trên đất.” (Sáng-thế ký 1:28).

     Một trong những nét đặc-thù của con người là bất-khuất, chống-nghịch lại với người cai-trị, và chống-nghịch luôn cả với Ðấng cai-trị lớn nhứt là Ðức Chúa Trời. Song con người lại có cái ước-vọng được quyền cai-trị và ước-vọng tối-đa là thống-trị cả thế-giới cùng chinh-phục cả vũ-trụ.

     Người lãnh-đạo muốn cai-trị tốt-đẹp, theo phương-thức Á-đông, người xưa đã đưa ra sáu phương-diện phải trị:

1. Ðạo trị

2. Thể trị

3. Học trị

4. Tài trị

5. Thuật trị

6. Phong trị

     Căn-cứ vào chứng-nghiệm lịch-sử, cổ nhân rút ra định lý sau đây:

- “Ðắc kỳ đạo hựu đắc kỳ thuật tắc đại trị” - Ðược cả đạo lẫn thuật tất đại trị.

- “Ðắc kỳ thuật nhi lượt kỳ đạo tắc tiểu khang” - Ðược thuật nhưng sơ-hở về đạo thì có thể tạm yên.

- “Duy thất kỳ thuật hựu thất kỳ đạo tắc đại loạn” - Nếu mất cả thuật lẫn đạo thì tất đại loạn.

     Ðịnh-luật trên cho ta thấy thuật có thể không cần đạo, nhưng đạo mà thiếu thuật thì thành “không-tưởng”.

 

1. Ðạo trị

     Lấy đạo để trị vô đạo. Ðạo đây được coi là đạo-đức, thuần-tuý luân-lý. Nhưng nghĩa thật của “đạo” là con đường, là “chủ-nghĩa”. Do “chủ-nghĩa” mà ta có tình-tự, tâm-lý và hình-thể.

     Theo lịch-sử Trung-hoa, cuối đời Nguyên, người Trung-hoa nổi lên đánh quân Nguyên rất đông, nhưng chỉ có Chu-nguyên-Chương thành-công. Người sau xét về tài lãnh-đạo và nhận thấy Chu-nguyên-Chương thành-công bởi:

a. Có chủ-nghĩa (đạo) - Chu-nguyên-Chương đã nêu cao tư-tưởng cách-mạng giải-phóng dân-tộc, tạo được sự căm-thù trong dân-tộc.

b. Có nhân-tài. - Chu-nguyên-Chương được nhiều nhân-tài giúp-đỡ. Những vị mưu thần như Phùng-quốc-Dũng, Lưu-Cơ, Lý-thiện-Tường và các võ tướng tài-ba như Thường-ngô-Xuân, Từ-Ðạt v.v.

c. Có dân chúng hưởng-ứng, đồng lòng.

d. Có sách-lượt.

     Như vậy “đạo” không phải là lý-thuyết mà gồm cả chương-trình hành-động gắn liền với quyền-lực.

     Trong cuôïc chiến miền Bắc và miền Nam Việt-nam. Miền Nam đã thua. Một phần vì miền Bắc có chủ-nghĩa cộng-sản, xua quân vào miền Nam với “đạo” giải-phóng “miền Nam ruột thịt”, dân chúng bằng lòng “sinh bắc tử nam”. Miền Nam có tổng-thống Ngô-đình-Diệm đưa ra chủ-thuyết “Nhân-vị”, nhưng không thành-công.

 

2. Thể trị

     Chủ-nghĩa không thể chỉ là lý-thuyết mà phải thành hình-thể, nghĩa là phải có tổ-chức hay tạo thành một chế-độ. Karl Marx, “thể” trị của chủ-nghĩa Mác-xít là “nền vô-sản chuyên-chính”. “Thể” trị của chủ-nghĩa tự-do sau đại cách-mạng Pháp là thể chế dân-chủ với tam quyền phân lập, với hiến-pháp, với tuyển-cử. “Thể” trị của Công-giáo La-mã là hệ-thống giáo-đường và hàng giáo-phẩm, đứng đầu là Giáo-hoàng.

     Thể trị là bộ máy hoạt-động. Cộng-sản là cán-bộ. Tôn-giáo là tăng-lữ; vua chúa gọi là triều-thần và quốc-gia gọi là chính-quyền.

3. Học trị

     Người lãnh-đạo phải “biết” và “biết” nhờ học. Người lãnh-đạo chẳng những phải học mà còn phải giúp mọi người phải học. Muốn thành-công phải học. Mọi người có thấm-nhuần tư-tưởng do mình lãnh-đạo mới đồng tâm, nhứt trí. Phần nầy các nước cộng-sản thành-công để duy-trì chế-độ. Chủ-nghĩa cộng-sản từ cán-bộ đến dân chúng phải học, phải thấm-nhuần tư-tưởng, dầu chỉ để lặp lại những điều đã học như con vẹt. Bởi “học” mà người lãnh-đạo chế-ngự, kiểm-soát lãnh-vực tinh-thần của quần chúng.

4. Tài trị

     Người lãnh-đạo thành-công vì có nhiều nhân-tài đồng-công với mình. Vì cớ đó, người lãnh-đạo phải “biết” chiêu hiền, đãi sĩ, trọng nhân tài. Người lãnh-đạo có con mắt tinh-tường “coi việc biết người”.

     Ngày nay vấn-đề nhân tài đã trở thành một khoa-học. Nhân-tài được trắc-nghiệm, được khám-phá và cũng được mua chuộc. Người lãnh-đạo tìm cách thu nhân tài cho mình và tìm cách diệt nhân tài của đối-phương.

5. Thuật trị

     Mạnh-tử giảng-giãi cái thuật qua tài bắn cung của Dưỡng-do-Cơ như vầy: Chí nhĩ lực dã, trúng phi nhĩ thuật dã” - “Mũi tên đến do sức mạnh” của Dưỡng-do-Cơ, “mũi tên trúng-đích” do cái thuật bắn tài-tình của Dưỡng-do-Cơ. Thuật nói theo ngôn-ngữ ngày nay là sách-lượt, chính-lượt, là việc vận dụng mưu-lược.

 

6. Phong trị

     Người lãnh-đạo giỏi phải biết tạo phong-khí cho mình. Khi nhà thanh vào cai-trị Trung-hoa đã tạo ra tục lệ róc tóc bím với ước mong làm cho dân Trung-hoa quên mất nòi giống. Khi người Pháp đô-hộ Việt-Nam đã lập ra một giai cấp mới “sáng lại sâm-banh, tối sữa bò” mà quên đi thân-phận nô-lệ. Khi Trung-hoa xâm chiếm Việt-Nam, Hội-nghị Diên-hồng và hai chữ “Sát Ðát” thích vào cánh tay người dân là một phong khí làm cho dân quyết chiến đến cùng.

     Tinh-thần và phương-cách lãnh-đạo Ðông Phương có phần khác Tây Phương chút ít. Nhưng căn-bản dường như không khác mấy.

 

Mục sư Phan Thanh Bình

Ðón đọc tiếp trong số tới "NGUYÊN-TẮC LÃNH-ÐẠO TRONG VIỆC CHÚA".