Hội thánh, Mục sư và Liên Hữu Báp-tít Việt Nam

 

Anh Nam mới vừa dọn vào một chung cư. Một ngày kia, anh đi làm về, gặp một người hàng xóm ở phòng kế bên đang hì hục đẩy một cái tủ khá nặng. Vì cái tủ quá lớn, chiếm gần hết chỗ của hành lang nhỏ, anh Nam nói với người hàng xóm "Ðể tôi giúp anh một tay nhé!" Hai người, một người đứng phía bên này cái tủ, người kia đứng phía bên kia, cùng nhau hì hục đẩy cái tủ này. Ðẩy một hồi lâu mà cái tủ vẫn không nhúc nhích gì, anh Nam ngừng lại, lau mồ hôi trán và nói với người hàng xóm rằng, "Tôi nghĩ là mình phải kiếm thêm người giúp, vì cái tủ này nặng quá, tôi với anh không thể đẩy nó vào được đâu." Người hàng xóm lúc này mới ngừng lại, nói với anh Nam, "Tôi đâu có đẩy cái tủ này vào đâu; tôi đang cố gắng đẩy nó ra khỏi phòng tôi mà!"

 

Câu chuyện trên cho thấy nhiều khi công việc chúng ta làm gặp nhiều trở ngại vì không nói chuyện với nhau và vì không hiểu rõ ràng công việc chúng ta đang làm. Trong các Hội thánh Việt Nam ngày hôm nay, biết bao Mục sư đang đẩy cái tủ vào trong khi Hội thánh thì lại muốn đẩy cái tủ ra. Cả hai đều rất thật lòng yêu mến Chúa và muốn Hội thánh phát triển. Nhưng vì không thông cảm nhau và nhất là không hiểu rõ những điều trông đợi (expectation) đối với nhau, công việc Chúa tại các Hội thánh dễ gặp trở ngại và mối quan hệ giữa Mục sư và Hội thánh dễ gặp khó khăn. Bài viết của Homer A. Kent, Sr., phó viện trưởng của Grace Theological Seminary ở Winona Lake, Indiana, với tựa đề là "Trách nhiệm và bổn phận giữa Mục sư và Hội thánh" (Obligations of Pastor and Congregation to Each Other), đăng trong báo Bibliotheca Sacra, V124#496, in tháng 10 năm 1967, trình bày một cách rõ ràng nan đề này. Tuy bài viết đã lâu nhưng nội dung vẫn còn rất thích hợp cho các Hội thánh ngày hôm nay, nhất là cho các Hội thánh Việt Nam trong Liên Hữu Báp-tít chúng ta. Người viết xin được dùng các ý của tác giả bài trên và áp dụng vào các Hội thánh chúng ta trong hoàn cảnh hiện nay, sau đó nêu lên một vài đề nghị cho vai trò của Liên Hữu Báp-tít để góp phần giải quyết nan đề này.

 

I. Những điều Hội thánh trông chờ từ Mục sư

 

Sứ đồ Phao-lô viết cho người Mục sư trẻ tuổi Ti-mô-thê trong sách I Ti-mô-thê 6:11 rằng, "Nhưng, hỡi con, là người của Ðức Chúa Trời, hãy tránh những sự đó đi, mà tìm điều công bình, tôn kính, đức tin, yêu thương, nhịn nhục, mềm mại." Theo danh vị là người của Ðức Chúa Trời, Hội thánh có quyền trông chờ Mục sư của mình làm những điều sau đây:

 

1) Hội thánh trông chờ Mục sư rao giảng lời Chúa. Ba lần Chúa Jêsus ra lệnh cho Phie-rơ, "Hãy chăn chiên ta!" (Giăng 21:15) Phao-lô bảo Ti-mô-thê, "Hãy giảng đạo, dù gặp thời hay không gặp thời." (II Ti-mô-thê 4:2) Phao-lô cũng khuyên các trưởng lão Hội thánh Ê-phê-sô, "Anh em hãy giữ lấy mình, mà luôn cả bầy mà Ðức Thánh Linh đã lập anh em làm kẻ coi sóc, để chăn Hội thánh của Ðức Chúa Trời, mà Ngài đã mua bằng chính huyết mình." (Công Vụ 20:28) Ðây là thiên chức quan trọng nhất của người Mục sư trong Hội thánh. Mọi việc khác các con cái Chúa đều có thể làm thay cho Mục sư, duy chức vụ rao giảng lời Chúa là sự kêu gọi đặc biệt của Mục sư. Vì thế, Hội thánh cần phải thấy Mục sư của mình rao giảng lời Chúa một cách ngay thật và trung tín. Một vị Mục sư Mỹ lão thành đến giảng thay cho Mục sư quản nhiệm đi nghỉ hè. Sau khi giảng xong, các vị Chấp sự Hội thánh tâm sự với vị Mục sư này, "Chúng tôi muốn nhờ Mục sư cố vấn dùm cho Mục sư chúng tôi vì ông không có thì giờ soạn bài giảng. Chúa nhật nào cũng vậy, chúng tôi đến thờ phượng Chúa như là những con chiên đến người chăn chiên để được ban cho thức ăn, nhưng Chúa nhật nào chúng tôi cũng ra về bụng trống không, vì Mục sư của chúng tôi không có gì để cho chúng tôi ăn cả!" Xin đừng để con cái Chúa ra về sau thờ phượng, học Kinh thánh hay nhóm cầu nguyện mà bụng họ lại trống không vì Mục sư không có gì để nuôi họ cả.

 

2) Hội thánh trông chờ Mục sư có một tâm tình của người chăn bầy. Ý nghĩa của chữ chăn bầy bao gồm việc hiểu rõ và thông cảm với các con chiên, chăm sóc và yêu mến chúng. Chữ "Mục sư" (pastor) bao gồm ý nghĩa này. Tấm gương Chúa Jêsus trà trộn với dân chúng, chăm sóc họ miếng ăn, chữa bệnh cho họ, cầu nguyện, là tấm gương mà các vị Mục sư cần phải noi theo. Có người nói mỉa mai rằng, "Mục sư chúng tôi cả tuần thì không thấy mặt, còn Chúa nhật thì ổng giảng chúng tôi chẳng hiểu gì!" Mục sư cần phải yêu mến các em nhỏ trong Hội thánh, thân cận với các vị trung niên và chăm sóc các con cái Chúa lớn tuổi trong Hội thánh. Mặc dù ngày hôm nay với đời sống bận rộn và nhiều lo lắng, phần đông các hội viên rất mong muốn được thăm viếng và chăm sóc bởi Mục sư của mình. Nếu chúng ta thăm viếng và chăm sóc chu đáo, ngày Chúa nhật con cái Chúa sẽ nhóm đông đủ và bài giảng của Mục sư sẽ thực tế hơn vì đáp ứng các nhu cầu con cái Chúa mà Mục sư đã biết đến khi thăm viếng và chăm sóc họ.

 

3) Hội thánh trông chờ Mục sư có đời sống cá nhân gương mẫu. Chữ Phao-lô hay dùng trong các sách ông viết là chữ "tin kính" (godliness). Ông khuyên Ti-mô-thê trong I Ti-mô-thê 4:7, "Hãy tập tành sự tin kính." Trong hoàn cảnh các linh mục Công Giáo bị tố cáo lạm dụng tình dục ngày hôm nay, đây là một vấn đề các vị Mục sư cần phải đề phòng cẩn thận. Trong I Ti-mô-thê 3:2, một trong những tiêu chuẩn của người Mục sư là "cần phải không chỗ trách được." Những tật xấu như uống rượu, hút thuốc, cờ bạc thì dĩ nhiên là không thể chấp nhận được. Tuy vậy, có những tật xấu khác mà không ai biết, chỉ có Chúa mới biết, thì người Mục sư cần phải tránh xa, có đời sống tin kính gương mẫu, xứng đáng với danh vị cao quý của mình. Có một Mục sư thích ăn đồ biển và thường hay đến ăn đồ biển tại một nhà hàng có đánh bài, mặc dù ông không hề đánh bài. Một lần kia, một em bé trong Hội thánh nói với Mục sư, "Hôm qua, ba má chở con đi dạo mát, chúng con thấy Mục sư ở nhà hàng đánh bài." Từ đó, vị Mục sư này không đến nhà hàng đó nữa, mặc dù không làm điều gì xấu, nhưng có thể gây hiểu lầm và vấp phạm cho tín đồ.

 

4) Hội thánh trông chờ Mục sư có lòng mềm mại và kiên nhẫn. Sẽ có nhiều lúc và nhiều việc làm cho Mục sư bực mình và dễ tức giận. Nhiều tín đồ có thú vui là chọc giận Mục sư. Mục sư đề nghị gì cũng bị bác bỏ. Nhiều tín đồ có lối sống buông thả, lì lợm với Chúa, mặc dù Mục sư hết lòng chăm sóc và khuyên can. Ðây là lúc mà Mục sư cần phải thể hiện đức tính tự chủ, mềm mại và tiết độ (self-control). Ðây cũng là một trong chín đặc tính của trái Ðức Thánh Linh. Khi Mục sư nổi giận, la hét hay cãi vả, hậu quả là uy tín sẽ bị tổn thương và công việc Chúa sẽ bị trì trệ. Có người giữ tính mềm mại khi gặp hoàn cảnh làm mình nổi giận là nghĩ trong đầu đến những hình ảnh đẹp như là bờ biển yên tĩnh, núi cao hùng vĩ, v.v...

 

5) Hội thánh trông chờ Mục sư rộng rãi trong sự dâng hiến. Không có gì tệ hơn là Mục sư kêu gọi Hội thánh dâng phần mười, còn mình thì không làm như vậy. Có thể là tín đồ không biết, nhưng thủ quỹ biết, Mục sư biết và nhất là Chúa biết. Mục sư cần phải làm gương trong sự rộng rãi dâng hiến cho công việc Chúa. Tiếc thay là các Hội thánh Việt Nam rất bủn xỉn trong việc trả lương cho Mục sư, giữ Mục sư của mình dưới mức lương nghèo đói (poverty level) để gia đình Mục sư "nương tựa vào Chúa nhiều hơn." Có nhiều Hội thánh nói với người viết bài này, "Hội thánh chúng tôi tìm Mục sư đã lâu nhưng không có!" Câu trả lời nằm ở trong căn nhà mới họ ở, cái xe mới họ đi, những chuyến đi nghỉ hè hay về Việt Nam của họ, còn lương Mục sư thì ốm yếu ho hen, dâng hiến cho Chúa thì èo uột hòm hèm. Một trong những điều các Hội thánh Việt Nam sẽ phải trả lời khi đối diện với Chúa một ngày kia là, "Tại sao các ngươi lại đối xử quá tệ với các đầy tớ của ta?" Dẫu vậy, trong hoàn cảnh nào, Mục sư cũng cần có lòng dâng hiến rộng rãi cho công việc Chúa, làm gương tốt cho các tín đồ.

 

6) Hội thánh trông chờ Mục sư có tinh thần học hỏi. Khi Phao-lô bị giam ở thành Rô-ma, đợi ngày bị tử hình, ông vẫn muốn học lời Chúa. Ông bảo Ti-mô-thê hãy đem đến cho ông "những sách vở, nhất là những sách bằng giấy da." Lời Chúa bao la, càng học càng thấy phải học thêm. Ngày nào mà Mục sư nói rằng mình đã học đủ rồi, đó là ngày mà ông bắt đầu thụt lùi trong chức vụ của mình. Mục sư cần phải luôn trau giồi nghiên cứu các tài liệu phương pháp giảng dạy có hiệu quả và thu hút hơn, để cho sự rao giảng và dạy Kinh thánh của mình được kết quả tốt cho Chúa. Mục sư cần biết rõ Kinh thánh và theo dõi các tin tức mới nhất để có thể là nhịp cầu nối liền Kinh thánh được viết ra cách đây hai ngàn năm và hoàn cảnh hôm nay của thế kỷ thứ 21.

 

7) Hội thánh trông chờ Mục sư được đầy dẫy Ðức Thánh Linh. Nếu không có Ðức Thánh Linh thì lời Mục sư nói cũng chỉ là lời của một người nói mà thôi. Tâm linh Mục sư cũng như cái bình: nếu bình trống thì chứa đầy không khí, nhưng nếu bình đựng nước thì không khí tự động bị đẩy ra ngoài. Có Thánh Linh trong lòng có nghĩa là có Chúa ở cùng; như thế sứ điệp cứu rỗi của Mục sư mới có hiệu quả. Khi chúng ta ở trong vườn hoa hồng một thời gian lâu, khi ra khỏi chỗ đó, mùi thơm hoa hồng vẫn còn vương vấn với chúng ta một thời gian. Ở gần Chúa Thánh Linh thì thế nào cũng có mùi hương của Ngài trong đời sống chúng ta, và những người nghe lời giảng sẽ nhận thấy điều đó.

 

II. Những điều Mục sư trông chờ từ Hội thánh

 

Mối quan hệ giữa Mục sư và Hội thánh là mối quan hệ hai chiều. Mục sư không thể thành công được nếu không có sự ủng hộ từ Hội thánh. Hội thánh không thể phát triển được nếu không có sự ủng hộ từ Mục sư. Một sự hợp tác hoàn toàn giữa Mục sư và Hội thánh là điều không thể thiếu được cho sự thành công của công việc Chúa tại Hội thánh địa phương. Như vậy, Mục sư cũng có những điều ông trông chờ từ Hội thánh. Trong lãnh vực này, sách Phi-líp đoạn 1 cho chúng ta vài điều học hỏi.

 

1) Mục sư trông chờ Hội thánh trưởng thành trong đức tin của họ. Câu 6 nói rằng, "tôi tin chắc rằng Ðấng đã khởi làm việc lành trong anh em, sẽ làm trọn hết cho đến ngày của Ðức Chúa Jêsus Christ." Khi Mục sư trung tín rao giảng lời Chúa, ông có quyền trông chờ con cái Chúa áp dụng lời Chúa trong đời sống họ và lớn lên trong đức tin. Các em bé lớn lên một cách tự nhiên khi các em a) không ăn những chất độc và b) ăn những thức ăn bổ dưỡng. Con cái Chúa cũng vậy. Mục sư trông chờ họ a) không ăn những thức ăn độc hại cho tâm linh, và b) ăn những thức ăn thuộc linh của Chúa. Buồn thay tại các Hội thánh Chúa hôm nay, số người thuận phục lời Chúa thì ít mà số người "nghe qua rồi bỏ, tự lừa dối chính mình" thì nhiều. Vì thế, họ èo uột về phần thuộc linh, gây trở ngại cho Hội thánh Chúa, nhất là khi vì lâu năm nên nắm giữ những chức vị quan trọng trong Hội thánh.

 

2) Mục sư trông chờ Hội thánh kềm giữ tinh thần chỉ trích lẫn nhau. Câu 9 nói rằng, "Lại, điều tôi xin trong khi cầu nguyện, ấy là lòng yêu thương của anh em càng ngày càng chan chứa hơn, trong sự thông biết và sự suy hiểu" Từ câu này, chúng ta có thể hiểu rằng nếu có điều gì cần phải xây dựng với nhau, lời nói cần phải đặt căn bản trên tình yêu thương và xây dựng lẫn nhau. Trong Ê-phê-sô 4:15, sứ đồ Phao-lô kêu gọi các tín đồ Hội thánh Ê-phê-sô hãy "lấy lòng yêu thương nói ra lẽ chơn thật" (speak the truth in love). Giữa các tín đồ với nhau còn như vậy, huống hồ chi là đối với đầy tớ Chúa. Thế mà cũng có những tín đồ có cuốn sổ, lúc nào cũng cầm theo, ghi xuống những "lỗi và thiếu sót" của Mục sư. Họ thường hay "phun nọc độc" trong các buổi họp hay thầm thì nói xấu Mục sư. Họ quên câu nói "hàm huyết phún nhân, tiên ô ngã khẩu" (ngậm máu phun người, dơ miệng mình trước). Có nhiều Hội thánh đứng núi này trông núi nọ, có Mục sư rồi thì lại muốn có Mục sư khác nổi tiếng hơn. Thay vì cầu nguyện và giúp đỡ Mục sư của mình, họ muốn thay mặt Ðức Chúa Trời mà tái bố trí các đầy tớ của Ngài. Hội thánh cần phải tránh chỉ trích lẫn nhau và chỉ trích Mục sư. Khi chúng ta thật sự yêu thương nhau, thì những lời chúng ta nói, dù không vui, vẫn không làm mích lòng nhau.

 

3) Mục sư trông chờ Hội thánh chấp thuận những ý kiến hợp với Kinh thánh. Có nhiều Hội thánh áp dụng chính sách "Dù ai nói ngã nói nghiêng, lòng ta vẫn vững như kiềng ba chân." Mục sư có ý kiến nào cũng bị bác cả, vì đó không phải là ý kiến của một nhân vật thế lực nào đó. Trong câu 10, Phao-lô nói, "để nghiệm thử những sự tốt lành hơn", có nghĩa là suy nghĩ và biết điều nào cần được chấp thuận, nhất là khi Mục sư là người đưa ra ý kiến đó. Chiếc tàu nào cũng chỉ có một thuyền trưởng mà thôi, những người khác hỗ trợ và giúp đỡ cho thuyền trưởng đưa tàu đến nơi bình an. Mục sư có nhiệm vụ lãnh đạo Hội thánh với sự hỗ trợ và giúp đỡ của các Chấp sự và con cái Chúa. Thay vì giúp đỡ Mục sư làm tròn nhiệm vụ, có nhiều Hội thánh có nhiều Ði-ô-trép (3 Giăng 1:9) tự xưng là lãnh đạo, dành tay lái của thuyền trưởng, làm Hội thánh đảo điên và Chúa buồn lòng. Khi Chúa giao nhiệm vụ hướng dẫn Hội thánh cho Mục sư, hãy giúp họ hoàn thành nhiệm vụ và che chở cho nhau để phát triển Hội thánh Chúa. Ai cũng có thể đóng góp ý kiến cả, nhưng ý kiến của Mục sư, với sự hướng dẫn của Ðức Thánh Linh và kinh nghiệm của ông, cần được tôn trọng và cứu xét cẩn thận.

 

4) Mục sư trông chờ con cái Chúa sống tinh sạch. Trong câu 10b, "hầu cho anh em được tinh sạch không chỗ trách được, cho đến ngày Ðấng Christ." Ðời sống tinh sạch trước mặt Chúa phải được bày tỏ qua hành động cụ thể như né tránh thú vui của thế gian, tìm kiếm sự công bình của Chúa, đi với Chúa mỗi ngày, phục vụ Chúa qua Hội thánh địa phương. Nhiều con cái Chúa ngày hôm nay lười biếng nhóm thờ phượng; họ viện đủ mọi lý do. Khi chúng ta xét lại đời sống mình thì sẽ tìm thấy lý do tại sao không có thì giờ cho Chúa: vì chúng ta dùng quá nhiều thì giờ cho thế gian này. Lê-vi-ký 19:2 nói rằng, "Hãy nên thánh, vì ta Giê-hô-va Ðức Chúa Trời các người, vốn là thánh." Phao-lô gọi các tín đồ là "thánh đồ," như thế chúng ta phải sống xứng đáng với chức phận của mình.

 

5) Mục sư trông chờ con cái Chúa áp dụng lời Chúa trong đời sống hàng ngày. Câu 11 nói rằng, "được đầy trái công bình đến bởi Ðức Chúa Jêsus Christ, làm cho sáng danh và khen ngợi Ðức Chúa Trời." Ðây là mục đích của chức vụ chăn bầy của Mục sư. Ðây cũng là niềm vui của người hầu việc Chúa. Không có gì nản cho bằng các con cái Chúa nghe lời Chúa nhưng lại không áp dụng trong đời sống của họ. Có người nghe lời Chúa bao nhiêu năm, đến khi gặp khó khăn thì cư xử y như người chưa biết Chúa bao giờ. Mục sư trông chờ con cái Chúa bày tỏ các đặc tính của trái Ðức Thánh Linh như là lòng yêu thương, sự vui mừng, bình an, nhịn nhục, nhơn từ, hiền lành, trung tín, mềm mại, tiết độ trong đời sống của họ. Quý vị có thấy những bông trái này trong đời sống mình chăng? Xin đừng làm buồn lòng Chúa và buồn lòng người hầu việc Chúa. Hê-bơ-rơ 13:7 viết như sau, "Hãy nhớ những người dắt dẫn mình, đã truyền đạo Ðức Chúa Trời cho mình; hãy nghĩ xem sự cuối cùng đời họ là thể nào, và học đòi đức tin họ."

 

III. Những điều Liên Hữu có thể làm được

 

Khi xem xét các điều trông chờ giữa Hội thánh và Mục sư, chắc chắn chúng ta sẽ tự hỏi làm thế nào để góp phần trang bị các Mục sư và các Hội thánh để cả hai đều thông cảm và hợp tác với nhau một cách tốt đẹp. Vai trò của Liên Hữu là một vai trò không thể thiếu được trong đáp số của bài toán này. Dẫu rằng chúng ta v���n có thể kêu gọi giúp đỡ từ giáo hội vùng (association) hay giáo hội tiểu bang (state convention), họ vẫn là người Mỹ và những giải pháp của họ vẫn cần được gạn lọc cho thích ứng với tâm lý và văn hóa của người Việt. Vài nơi các Hội thánh Việt Nam có các Mục sư có kinh nghiệm để giải quyết các nan đề và hợp tác để giúp đỡ lẫn nhau, nhưng sự thành công này không thể lập lại tại các nơi khác được, vì không có phương tiện nhơn lên các sự thành công này. Phương tiện đó là Liên Hữu Báp-tít chúng ta. Người da đen đã thành lập một Liên Hữu riêng cho họ, người nói tiếng Mễ cũng có Liên Hữu riêng, và họ sát cánh với các giáo hội toàn quốc và tiểu bang để hỗ trợ các Hội thánh địa phưong giải quyết nan đề và đề xướng các chương trình phát triển Hội thánh. Tại sao chúng ta không làm được như vậy? Ðiều gì ngăn trở sự phát triển và lớn mạnh của Liên Hữu chúng ta? Nếu tất cả các Mục sư và con cái Chúa tại các Hội thánh Báp-tít Việt Nam thấy được công việc Chúa chung, thì họ phải đi đến kết luận là Liên Hữu Báp-tít Việt Nam là phương tiện tốt nhất để góp phần xây dựng các Hội thánh Báp-tít Việt Nam ngày hôm nay. Khi chúng ta đóng góp công sức, tiền bạc, nhân sự và sự cầu thay, Liên Hữu sẽ đủ mạnh để giúp đỡ các Hội thánh Việt Nam cùng nhau phát triển đồng bộ thay vì cục bộ. Mục đích của Liên Hữu phải là hỗ trợ các Hội thánh địa phương hoàn thành Ðại Mạng Lịnh của Chúa trong Mathiơ 28:18-20. Nếu chúng ta đầu tư vào Liên Hữu thì sự đầu tư này sẽ đem lại lợi ích chẳng những cho Hội thánh địa phương nhưng cũng cho tất cả các Hội thánh nhỏ và lớn ở khắp mọi nơi.

 

Trên bình diện trang bị cho Mục sư và các Hội thánh, Trường Thần Học Báp-tít Việt Nam (Vietnamese Baptist Theological Institute) đã được thành lập qua sự ủy nhiệm của Ðại hội 2001. Ðây là một chương trình quy mô của Liên Hữu chúng ta để quy tụ lại các Trung Tâm Huấn Luyện Mục Vụ để phát triển công tác huấn luyện đầy tớ và con cái Chúa theo cấp số nhơn. Xử dụng các phương tiện kỹ thuật như là video và Internet, các lớp học ở các Hội thánh địa phương được dạy bởi các giáo sư chuyên môn lãnh vực đó, mặc dù ở xa nhưng không cần phải bay đi bay về nhiều lần. Thêm vào đó, trường đã có sự chấp thuận của nhiều trường thần học Mỹ nổi tiếng để học viên có thể lấy bằng cấp từ các trường này và chuyển lên học cao hơn, nếu muốn. Xin hãy theo dõi các báo cáo tại Ðại hội Denver 2002 về dự án quy mô và có tầm quan trọng chiến lược này.

 

Mối quan hệ tốt đẹp giữa Mục sư và Hội thánh là yếu tố quan trọng cho sự phát triển của Hội thánh. Muốn có mối quan hệ tốt đẹp này, cả Mục sư và Hội thánh cần hiểu rõ những sự trông chờ của nhau, và đồng lòng giúp đỡ nhau hoàn thành trách nhiệm và bổn phận của mình. Như thế, Hội thánh sẽ được Chúa ban phước và cả hai bên đều vui thỏa, cùng nhau phục vụ Chúa trong tình yêu thương và giúp đỡ nhau. Ðây cũng là ước mơ của Liên Hữu Báp-tít Việt Nam: Hội thánh được phát triển và các Mục sư vui thỏa trong chức vụ cao quý của mình. Trường Thần Học Báp-tít Việt Nam là một phần của đáp số này. Hãy giúp đỡ và ủng hộ cho Liên Hữu để Liên Hữu có thể giúp đỡ và ủng hộ lại các Hội thánh Báp-tít Việt Nam trên toàn thế giới. Nguyện xin danh Chúa được cả sáng qua Liên Hữu Báp-tít Việt Nam và các Hội thánh Báp-tít Việt Nam ở khắp mọi nơi. A-men.

Mục sư Trần Lưu Chuyên