|
|
|
Con
Sáo Miệt Vườn Về
phương nam lắng nghe cung đàn Thổn
thức vọng dưới trăng mơ màng Rồi
theo sóng Cửu Long nhớ nhung dâng tràn Chờ
thương con sáo bay xa bầy Sương
khói buồn để lại lòng ai... (Ðiệu
Buồn Phương Nam - Vũ Ðức Sao Biển)
Trung tâm Paris By Night trong năm
qua có cho phát hành cuốn video ca nhạc mang nhiều
sắc thái quê hương, tự tình dân tộc với
cái tên "Cây Ða Bến Cũ". Trong cuốn băng này,
phần ca nhạc cảnh của bài hát "Người
Ðẹp Bình Dương" do cô ca sĩ Hoàng Lan thủ
diễn đã khiến cho lòng tui man mác buồn suốt
mấy tuần lễ liền. Người ta đã ghi
lại nhiều hình ảnh, âm thanh, cảnh sắc thân
quen, gợi tình của quê hương tui, từ phần
mở đầu với bối cảnh ở ngã tư Hòa
Lân nơi cô học trò Hoàng Lan xách cặp táp đến
đón chiếc xe ngựa cuối ngày về Lái Thiêu,
cảnh lò gốm với những lu khạp chất
chồng lên nhau đến mấy lớp dài và cao như
những bức tường, cảnh chiếc xe thổ
mộ chạy lắc lư, thong thả men theo con
đường đất dẫn vào xóm thôn, cho đến
cảnh vườn trái cây rợp mát, xum xuê những
buồng dâu đầy ắp, trái lủng lẳng, tròn
ú, và cả cảnh con rạch, con sông đầy
những nhánh lục bình trôi theo con nước lửng
lờ như dòng đời miên man, vô định. Nhưng
cảnh tượng đã khiến tui xao xuyến
nhiều nhất là đoạn phim quay sân trường
Trịnh Hoài Ðức với những gốc điệp,
gốc phượng già nua, cao lớn, với những
khung cửa lớp hun hút, sâu thẳm như ánh mắt người
cố nhân nhìn tui tha thiết, buồn rầu. Tui đi vượt
biên sớm, chưa từng học qua trường này nhưng
ở nơi đó đã ghi khắc lại trong tui kỷ
niệm với người con gái xứ vườn tuy quê
mùa, chân chất nhưng đáng yêu, đầy cá tính,
người mà tui trân trọng đặt cho cái tên
"Con Sáo Miệt Vườn". Nơi gốc cây mà
Hoàng Lan ngồi hát là nơi mà chúng tui đã ngồi bên
nhau trong một chiều xuân vắng lặng, kể cho
nhau nghe từng kỷ niệm vui buồn trong đời.
Câu chuyện và mối tình của chúng tui là như
vầy... .......................
Mặc dầu không
hề quen biết cô dâu chú rể nhưng tui vẫn
nhận lời đi dự một đám cưới nhà
quê ở Bình Nhâm, một thôn xã tuy nhỏ bé nhưng
được nhiều người biết đến
bởi những vườn trái cây đặc sản
nổi tiếng của xứ Lái Thiêu, Bình Dương.
Tui đi theo lời mời của người chị
họ vì chị nói là nếu tới đó tui sẽ
được gặp người mà tui mong mỏi
bằng xương bằng thịt. Năm đó tui
về Việt Nam với một mục đích là để
tìm và lấy vợ. Sự kiện tui đã qua tuổi
lấy vợ từ lâu mà vẫn còn phòng
không chiếc bóng đã khiến cho ba má và gia đình
tui sốt ruột, cứ thấp thỏm chờ. Sau khi
chứng kiến thảm cảnh tui bị mấy cô gái
Việt Nam ở bên Mỹ "đá" chết lên
chết xuống tới mấy lần, ông bà mới an
ủi, khuyên nhủ tui về Việt Nam lấy vợ
theo phương châm: "coi con nào vừa mắt thì
ưng đại cho rồi!". Bởi những thất
bại nặng nề trong tình trường ở bên này
nên tui liều lĩnh gật đầu về thăm quê
hương dịp cuối năm, một để ăn
Tết và hai là việc quan trọng hơn - tìm vợ! Trong
vòng hai tuần lễ đầu tiên, hai chị của
tui dắt tui đi "quảng cáo" khắp nơi
để tui coi mắt những cô gái ở địa phương
mà hai chị cho là "coi được". Sau mỗi
lần về đến nhà, những cô này được
đem ra làm đề tài tranh cải, biểu quyết.
Tui có để ý thấy một vài cô gái coi cũng
ngộ gái, nói năng có duyên, hiền lành nhưng
bởi vì có quá nhiều ý kiến, kẻ nói ra, người
nói vào và cũng có thể vì họ chê tui hơi già hay
sao đó mà rốt cuộc hai tuần lễ trôi qua mà công
cuộc tìm vợ của tui vẫn không đi tới
đâu. Mấy ngày sau đó, sau suốt hai tuần "hành
quân", ai nấy cũng đều thấm mệt nên
tạm hoãn chiến dịch tìm vợ của tui lại
một bên, lo sửa soạn ăn Tết vì lúc đó
đã là rằm tháng chạp rồi. Mấy ngày nầy
hai chị tui lo làm ăn, sổ sách cuối năm nên tui
thong dong ở nhà không làm gì, đi lên đi xuống,
buồn thì mở tivi coi một mình. Hôm đó, trong
bữa ăn tối, tui bất thần tuyên bố:
_ Em đã kiếm
được người vừa mắt rồi! Hai chị tui
có vẻ sửng sốt:
_ Cưng thấy họ
hồi nào, ở đâu, con cái nhà ai vậy? Tui tỉnh bơ:
_ Em thấy cổ ở
trong tivi, lúc chương trình... Chị Tư
ngắt ngang lời tui: _
Rồi, vậy là mấy cô hoa hậu, người
mẫu gì rồi. Thôi cưng ơi, họ làm cao lắm,
cở mình với không có tới đâu. Mà nè, cô đó
tên gì vậy em, Thủy Tiên, Hiền Mai, hay Thu Thảo? Tui phì cười: _
Ðâu có phải hoa hậu, người mẫu gì đâu
chị Tư! Em thấy cổ ở trong chương trình
nông nghiệp đài Bình Dương chiếu hồi trưa
này. Chị Hai tui
không kém lo lắng, tò mò: _
Vậy hổng lẽ em thấy mấy cô cấy lúa, nuôi
heo, nuôi gà, chăn vịt?
_ Thì cũng gần
gần giống như vậy đó chị... Chị Tư
hoàn toàn hết kiên nhẫn: _
Ðâu em nói đại ra cho rồi. "Gần gần
giống" là làm sao? Sao mà khó hiểu quá vậy? Ðến đây
tui mới từ tốn, trịnh trọng: _
Cô này là bác sĩ thú y, lúc trưa phụ trách phần
hỏi đáp những câu hỏi về chăn nuôi,
chuồng trại, dinh dưỡng cho gia súc. Cổ tên Võ
Thị Ngọc Trâm, thuộc trạm khuyến nông số
V, tỉnh Bình Dương. Quê quán ở đâu, con cái nhà
ai thì em không biết... Chị Hai tui
âu lo: _
Sao mà chị thấy cái "chiện" này có vẻ ly
kỳ, tình tiết giống như truyện tiểu
thuyết quá. Người ta ở ngoài em thấy còn lo chưa
được, nói chi hình bóng ở trong tivi. Em làm sao
biết được tính tình người ta, hoàn
cảnh ra sao, lỡ họ có chồng, có bồ rồi
thì sao? Còn nữa, cổ ở trong tivi, làm sao em quen
được bây giờ? Chị Tư
tui lên tiếng đỡ lời và cũng hỏi luôn: _
Vấn đề này thì dễ thôi, chị Hai. Mình có
thể điện lên trạm khuyến nông xin gặp.
Ừ mà con nhỏ đó mặt mũi ra sao vậy em? Tui ngước
nhìn đồng hồ, trả lời: _
Dường như lát nữa người ta sẽ
chiếu lại chương trình đó lúc 7:25. Hai
chị muốn biết thì coi tivi với em. Sau khi coi
mắt cô Trâm trên tivi xong và có vẻ hài lòng với hình
ảnh, giọng nói thì hai chị tui mới mời người
chị họ tên Ðiệp tới làm cố vấn, quân sư
bởi lẽ chị này có biệt danh là "Ðiệp viên"
hay "Năm Thời Sự" vì chuyện gì chị cũng
biết. Sau một ngày đi thị sát, hỏi thăm tình
hình xong xuôi, chị về tuyên bố: _
Con nhỏ đó mới có 25 tuổi, còn độc thân,
chưa có chồng, nhà ở trên Búng. Em muốn gặp nó
thì thứ bảy này đi đám cưới ở Bình
Nhâm với chị. Ðám cưới này của người
quen với chị. Cô bác sĩ Trâm đó cũng có đi
dự nữa. Và sự
việc đã diễn ra đúng như lòng tui mong
mỏi. Ở đám cưới mà tui không hề quen
biết cô dâu chú rể là ai đó tui đã gặp
được "bà bác sĩ thú y" mà tui hằng hâm
mộ để từ đó mở ra một câu
chuyện tình dễ thương, đáng nhớ... _
Cái ông Việt Kiều lì lợm này, tui đã nói
hết những "chiện" ghê gớm của tui
rồi, ông hông sợ hay sao mà giờ cũng còn tới
đây kiếm tui? Trâm vừa nói
vừa quày quã đi ra vườn. Ði tới ngang con mương,
nàng không chịu bước qua cây cầu làm bằng
mấy nhánh cây cở bự bằng cổ tay người
lớn mà trở lui lấy đà phóng qua một cái
rột. Tui vừa mới dợm bước theo thì có
tiếng ngoại nàng cằn nhằn nhắc nhở: _
Con gái hai mươi mấy tuổi rồi đi đứng
cho nhẹ nhàng, lịch thiệp lại một chút đi
con. Cứ ào ào như vậy làm sao ai dám lấy? Tui cũng men
ra vườn. Tới chừng tui đến đứng
kế bên cây mít tố nữ nơi Trâm đang đứng
thì nàng lên tiếng:
_ Ngoại mới nói gì
em vậy? _
Ngoại kêu em nên dịu dàng lại một tí xíu để
không hổng ai dám lấy... _
Ngoại em là vậy đó, cứ lo cho em hoài, cứ la
rầy em hoài hà. Không ai thèm lấy thì "phẻ"
chứ sao. Lấy chồng có gì là sung sướng đâu.
Cứ sống như vầy hổng hay sao, ban ngày đi làm,
đi chợ, thăm bạn bè, tối về nhà ăn cơm,
coi "ti-di" với cả nhà rồi vô buồng
ngủ với ngoại. Ngủ với ngoại sướng
lắm, khỏi phải giăng mùng. Mấy bữa
trời nóng, ngoại còn lấy quạt quạt cho em
nữa. _
Vậy mà em cũng khoe. Em đáng lẽ phải giăng
mùng, phải quạt cho ngoại chứ. Ngoại đã
già rồi, đã lo cho mẹ em, chị em, rồi tới
em biết bao nhiêu năm rồi. _
Anh hổng biết nên mới nói vậy chứ. Có lúc nào
ngoại để em làm đâu, cứ dành làm hết trơn,
lo cho em như lúc em còn con nít vậy. Mà anh phải
biết tánh em, cứ ngồi coi "ti-di" một
hồi là buồn ngủ, mắt mở hết muốn lên,
cà khật cà khựa đi vô buồng, làm sao giăng mùng
nổi nữa. Tui ngước
nhìn Trâm đăm đăm, để ý tới cái
miệng có duyên trên gương mặt thanh tú, nói năng
với giọng tỉnh ruội mà tức cười.
Thấy tui nhìn nàng chăm chú, miệng chúm chím cười,
Trâm hơi mắc cở, ngó qua chổ khác: _
Ông làm cái giống gì mà ngó người ta dữ
vậy? Nhắc lại cho ông nhớ, tui tuổi con
cọp đó nghen. Chọc tui nổi sùng tui cào rách
thịt cho coi! Tuổi
Dần là nhắc lại một kỷ niệm buồn
của Trâm mà nàng vẫn nói tỉnh bơ như không có
gì. Hai năm về trước, người ta đã
từ chối đi hỏi cưới nàng cho con trai mình
vì kỵ con gái tuổi này. Sau lần gặp gỡ
ở tiệc cưới năm ngoái, tui bắt đầu
viết thư cho nàng sau khi về lại Mỹ. Lúc đầu
Trâm chỉ cho tui địa chỉ và số điện
thoại ở cơ quan vì không mấy tin tưởng
ở tui, một trong những anh chàng mang lốt Việt
Kiều mà nàng vốn mang thành kiến khá nặng nề
vì cho rằng họ phần nhiều hơi khoác lác,
lố lăng trong tư cách và cách cư xử. Những
lá thư tiếp theo đó của tui cùng những
lời "trần tình" mới khiến cho nàng
từ từ thay đổi ý nghĩ lúc ban đầu
về tui. Sau đó nàng mới chịu cho tui biết
số điện thoại và địa chỉ ở nhà.
Rồi thư từ giữa chúng tui bắt đầu qua
lại. Nàng kể cho tui nghe những kỷ niệm
tuổi thơ, lớn lên trên quê làng nghèo khổ
với những bữa cơm độn khoai, bắp, bo
bo như thế nào. Thời thơ ấu của nàng
đầu trần, chân đất, men theo những
dấu chân bò ra những gò cát nóng bỏng chơi trò u
hấp, đánh trỏng, chơi cờ ông quan, bán quán,
đá banh, và có lúc hết những trò chơi thông thường
thì chia phe ra đánh lộn! Anh
biết hôn, hồi còn nhỏ em đen thùi lùi, xấu ình
à. Tới chừng lớn lên ngoại bắt ở nhà, kêu
em sửa soạn lại cách ăn mặc, trau chuốt,
ăn nói lại đàng hoàng nên bây giờ mới
được trắng trẻo, đầy đặn như
vầy. Nhắc tới ngoại là ở trong đầu
em hiện ra rõ ràng bao nhiêu hình ảnh của những ngày
còn nhỏ xíu ngoại ru em giấc ngủ trưa
bằng chiếc võng may bằng vải thô, miệng
ầu ơ những câu hò, điệu lý hay mấy câu
vọng cổ. Lúc đó ngoại còn hay đồng đồng
em trên vai ra đình làng coi hát cải lương Minh Vương,
Minh Phụng. Anh biết hôn, nhiều người thường
hay hiểu lầm chử "cổ" trong hai từ
"vọng cổ". "Cổ" ở đây có
nghĩa là tiếng trống, chứ không phải chỉ
sự cổ xưa, quá khứ. "Vọng cổ"
ở đây chỉ sự hoài mong, trông đợi
tiếng trống như hình ảnh người vợ trông
chờ tiếng trống thúc quân trở về của
chồng. Vì vậy mà mới có từ "Dạ Cổ
Hoài Lang". Mỗi dịp gần Tết ngoại
trồng bông vạn thọ để bán. Lúc gánh ra
chợ em cũng đòi đi theo nhưng ngoại không
cho, nói con gái mà đi bán bông sẽ mất duyên.
Ngoại chắt chiu từng trái mận, mấy bó rau,
mấy xấp trầu, nải chuối, trái thơm đem
ra chợ bán để nuôi mẹ em, rồi chị em
của em khôn lớn. Ngay tới cả bây giờ, có khi
chỉ có mấy bó tàu cao, vài rổ khoai mà ngoại cũng
đòi chị em của em chở ngoại ra chợ bán.
Nếu em không chịu, đòi mua lại thì ngoại cũng
lấy số tiền đó mua đồ ăn cho em, cho
cả nhà. Cả đời ngoại, từ lúc lấy
chồng về làm dâu năm 17 tuổi cho đến
giờ ngoại cứ âm thầm làm lụng, hi sinh cho
chồng, cho con, cho cháu. Hồi năm ngoái, sau hơn 40 năm
đi tập kết rồi biệt dạng, đột
ngột ông ngoại trở về còn dắt theo một bà
còn trẻ măng, đâu cở chừng bằng tuổi
mẹ em là cùng. Về chưa được một
buổi, ông lại bỏ đi không lời từ
biệt với ngoại. Ðêm đó em thấy ngoại
nằm ngủ mà thở dài, ứa nước mắt. Em
biết lòng ngoại đương dậy sóng sau bao nhiêu
năm dài cắn răng, nhịn nhục. Lúc đó em ôm
ngoại vô lòng nói ngoại đừng có buồn, có con
mà, con sẽ hông thèm lấy chồng, hổng đi đâu
hết, tối ngủ với ngoại nha! Nghe em nói
vậy, ngoại hổng chịu, nói con gái lớn lên
phải có chồng để sau này về già có nơi nương
tựa, có người bầu bạn, đỡ đần,
chia sẻ hạnh phúc cũng như hoạn noạn. Em tính
cải lại, nói chứ sao ngoại cũng có chồng
mà ngoại cũng khổ, cũng chỉ lủi thủi
có một mình nhưng kịp ngăn lại vì sợ
đụng đến nỗi buồn của đời
ngoại. Thôi, em không kể những chuyện buồn này
nữa... Mai mốt anh về lại thăm quê mời anh
tới nhà em chơi. Từ chợ Búng vô nhà đâu
chừng hai cây số mà thôi. Nhà em phía sau là vườn
trái cây trồng măng cụt, sầu riêng, chôm chôm, mít.
Phía trước là cánh đồng lúa rộng bao la
của những người ở gần bên. Anh biết
hôn, mùa lúa chín, cả biển lúa vàng rực, uốn éo,
vặn mình mỗi bận con gió tháng chạp cuối năm
thổi về lành lạnh. Chiều chiều, từng
đàn chim én ở đâu bay về chao lượn đen
cả một góc trời. Sau nầy, phần lớn cánh
đồng tuổi thơ vàng son đó của em không còn
nữa. Làm lúa cực khổ quá, không có lời
nhiều nên người ta phá ruộng, làm vườn cây
ăn trái. Những con chim én đem mùa xuân về xưa
kia cũng tự nhiên bay đi đâu mất. Mùa xuân sau
này dường như đến trong âm thầm, lặng
lẽ hơn. Cây măng lão cao bự nhất nằm
ở giữa vườn hồi đó là phương
tiện duy nhất để chị em của em tiếp xúc
với thế giới bên ngo����i. Mỗi lần nghe
tiếng máy bay trực thăng, chị Ba với em hay
chạy ra vườn leo tuốt lên nhánh cao nhất
của cây măng này mà reo hò, vẫy tay, tưởng
chừng như người ta trông thấy mình. Tới
chừng hai chị em leo xuống thì mặt mài hớn
hở y như vừa mới lập được
kỳ công gì vĩ đại lắm! Ở trên cao đó
em còn trông thấy nóc nhà thờ Búng nhọn nhọn,
nằm xa xa. Tuổi thơ của em êm đềm, bình
thản, vô tư như vậy đó. Vậy mà em yêu quí
nó biết chừng nào. Trong cuộc sống em không tham
vọng, đòi hỏi gì nhiều. Em không thích thay đổi,
chấp nhận hạnh phúc từ những gì mình có và
cố vun bồi, chăm sóc cho nó. Còn nữa, em khỏi
nói chắc anh cũng biết rồi, em là con gái nhà quê,
ngoài đi làm, đi học ra không biết gì nhiều.
Anh thấy em có "hai lúa" lắm không? Ðọc
những lời lẽ thiết tha này tui biết cô con gái
bề ngoài có vẻ dữ dằn, ươn ngạnh, khó
chịu này thiệt ra có một tâm hồn thiệt
đơn giản, yếu mềm, nhiều tình cảm. Nàng
tỏ ra cứng cỏi mà thực sự thì lại
ủy mị, mềm lòng. Nàng tỏ vẻ vô tình,
thờ ơ mà thực ra lại dạt dào tình thương.
Nàng nói thấy ghét mà thiệt ra lại rất thích,
rất thương. _
Tui nói rồi, con người tui đầy những
xấu xa như vậy đó, sao ông hổng ngán mà còn
theo tui làm chi? Tui nói hổng được tui nổi sùng
tui oánh à nghen!
_
Anh bắt đầu viết truyện ngắn từ
hồi nào vậy? Có khi nào có ý định trở thành
nhà văn, cây viết chuyên nghiệp hôn? _
Ðâu hồi anh 19-20 tuổi gì đó. Hồi đó
nhớ nhà, lúc đầu chỉ định viết
để bày tỏ, phát tiết niềm nhung nhớ quê
hương ai dè cứ viết hoài tới bây giờ. Nói
thiệt em nghe, anh chỉ viết cho vui, theo kiểu tài
tử mà thôi chứ làm gì làm nổi nhà văn này
nọ. Anh viết nhiều chổ còn trật vuột
lắm. Hồi đó có một nữ đọc giả
yêu mến viết thư chỉ cho anh thấy lỗi chính
tả khi anh viết "tham sanh quí tử". Dùng
chử "quí" là sai, phải viết là "úy"
mới đúng. Cô này còn chỉ ra một lỗi sai
trật trầm trọng nữa là anh đã cho bông
lục bình mang màu vàng! Làm gì có bông lục bình màu vàng!
Bông này màu tím nhạt. Anh hơi quê quê nhưng nghĩ
lại phải nên cám ơn cổ... _
Ðọc truyện của anh, văn phong của anh và nghe
anh nói chuyện chỉ nhắc nhiều nhất tới
hai nhà văn miền nam tiêu biểu, em biết anh
chịu ảnh hưởng nhiều của hai nhà văn
Bình Nguyên Lộc và Sơn Nam lắm phải không? Nói
thẳng anh nghe đừng có tự ái nghen, truyện
của anh viết còn thua xa Bình Nguyên Lộc và Sơn
Nam. Chỉ có điều những nỗi niềm về
chốn cố hương anh viết thì đọc
tạm được. _
Em còn nhỏ tuổi như vậy mà cũng biết, có
đọc qua Bình Nguyên Lộc với Sơn Nam rồi à? _
Sơn Nam thì em không được rành, nghe nói ông ta
hiện còn sống ở Sài Gòn nhưng Bình Nguyên
Lộc thì em có nghe ba em nhắc tới và có đọc
qua tập truyện "Cuống Rún Chưa Lìa" trong
tủ sách của ba em rồi. Tập truyện này
xuất bản trước năm 1975. Nhà văn này quê
ở Tân Uyên, đâu có xa đây bao nhiêu, cùng ở trong
tỉnh mình mà. Nghe cũng có
người yêu thích, đọc truyện nhà văn mình
mến mộ tui huyên thuyên tuôn ra một hơi những
mẫu chuyện ý nghĩa cùng những nhân vật, tình
tiết. Hai đứa ngồi bàn với nhau những
điều tâm đắc trong tập truyện. Truyện
"Ma Ném Ðá" có vẻ được chúng tui ưa
chuộng. Hai đứa phục sát đất nghĩa
cử can đảm của thằng Ngọt dám giả ma
chọi đá lên nóc nhà con Hén để xua đuổi
hiện thân của cám dỗ xa hoa chốn thị thành,
đang sắp sửa cướp đi con Họn bồ nó.
Từ ngày con Hén ở trên thành phố về, nhiều
đứa con gái đã theo nó ra đi mưu cầu
một cuộc sống tân tiến, khá giả và đua
chen hơn. Mấy cô này, khi trở lại làng mình "không
cô nào còn can đảm lấy những anh nông dân trong làng
mà họ đã thấy là cùi đày, lam lũ quá
". Chúng tui nói chuyện tâm đắc quá làm cho tui tưởng
tới "Tình Nghĩa Giáo Khoa Thư" của Sơn
Nam với chú phóng viên nhà báo Chim Trời và người đọc giả tên Trần
Văn Có. Hứng chí, tui hát một hơi bài Ðiệu
Buồn Phương Nam với những lời lẽ bùi
ngùi cho Trâm nghe. Trước khi về, Trâm dắt tui
đi một vòng trường Trịnh Hoài Ðức
chỉ cho tui coi từng phòng ngày xưa nàng học,
chổ nào giờ ra chơi nàng cùng đám học sinh
nữ lấy dây thung cột ống quần và vạt áo
dài lại để nhảy dây, đá cầu đến
nổi cô giáo chủ nhiệm phải kín đáo kêu vô
khuyên nên đằm thắm, dịu dàng lại tí xíu...
Chiều xuống, hai đứa từ từ tản
bộ về nhà trên con đường đất hai bên
có trồng hàng cây tràm san sát, kéo dài. Gió cuối năm
khiến cho những bông hoa tràm màu vàng, nhỏ li ti bay tơi
tả trong không gian, vướng lên mái tóc nàng loà xoà. Tà
áo màu hường "hai lúa" của nàng bay thấp
thoáng trong điệu bước lắc lư. Thiệt tình
trông Trâm dễ thương làm sao! Nàng còn chỉ cho tui
nóc nhà thờ Búng nhọn và cao vút lên và sân chơi mà
hồi xưa nàng có khi theo đám bạn có đạo
ra ngồi nghe các soeur dạy dỗ, bày trò chơi,
tập hát thánh ca. _
Ba mẹ chỉ cho em đi theo chơi vậy thôi chứ
không cho em theo đạo gì hết. Ừ nè, đạo
Tin Lành anh theo khác với đạo Công Giáo của
tụi bạn em ở chổ nào vậy? Em thấy bên nào
cũng tin Ðức Chúa Trời, tin Ðức Chúa Giê-xu.
Chỉ có điều là dường như anh biết rành,
nhắc tới những câu chuyện trong Thánh Kinh
nhiều hơn tụi nó. Tụi nó ít khi nào trả
lời được những thắc mắc của em,
cứ ấm ớ rồi kêu em đi hỏi Cha. Những
phép lạ mà Chúa làm anh kể nghe thiệt kỳ
diệu quá, từ hồi cha sanh mẹ đẻ tới
giờ em mới nghe lần đầu tiên. Em nào có
biết thời xa xưa lúc mới dựng nên trời
đất, Ðức Chúa Trời đã có một hệ
thống tưới kỳ diệu. Ngài chưa làm cho có
mưa nhưng khiến cho hơi nước từ dưới
đất bay lên tưới khắp cùng mặt đất
(Sáng Thế Ký 2:6). Một điều rùng rợn khác
nữa là Ngài đã đặt gân thịt mọc trên
những cốt xương khô nằm ở ngoài đồng,
phú hơi thở vào khiến cho đống xương tàn
biến thành một đạo quân (Ê-xê-chi-ên 37:1-10).
Những sự chữa lành, lời dạy dỗ yêu thương
của Chúa Giê-xu có khi nào đám bạn của em kể
cho em nghe đâu. Anh biết hôn, em tin ở khả năng
vô hạn và tính nhân từ, hiện hữu của Ðấng
Tạo Hoá tuy là trước kia em chỉ biết mù
mờ nhưng tới bây giờ nghe anh kể em mới
biết, mới hiểu. Mai mốt có dịp anh kể thêm
cho em nghe nữa nha. Trâm nói
mấy lời này với giọng thành khẩn, trầm
hẳn xuống. Thấy nàng hiền hậu, dễ thương
quá nên trong một phút bâng quơ tui nói đại: _
Em thích nghe những chuyện trong Kinh Thánh anh kể
lắm hay sao? Ưng anh đi, làm vợ của anh rồi
thì mỗi ngày chúng mình có dịp học Kinh Thánh
với nhau mà. Tui đặt
vấn đề hơi ẩu và quá đột ngột nên
Trâm tay chân quýnh quáng, mặt đỏ hồng:
_ Ơ... cái vụ này em
đâu có biết! Anh hỏi ba mẹ với ngoại em
trước đi!
Lật
bật mà chỉ còn có vài ngày nữa là tới ngày tui
phải trở về lại Mỹ. Lời cầu hôn
của tui, Trâm có nói lại với ba mẹ và ngoại
nàng, ai cũng lộ vẻ vui mừng, để cho nàng
tự mình quyết định. Trước ngày cuối
cùng Trâm mới cho tui biết quyết định của
nàng. Hai đứa trải chiếu ngồi dưới tàng
cây măng cụt ở giữa vườn. Không gian ban
trưa ở xứ vườn trầm lắng, như ngưng
đọng lại. Lâu lâu có tiếng gà trưa eo óc vang
lên y như một khúc nhạc sầu, ru ngủ. _
Anh biết ở trong tập truyện "Cuống Rún Chưa
Lìa" của Bình Nguyên Lộc, truyện ngắn nào
đã khiến cho em suy nghĩ, tác động tới em
nhiều nhất hay không? _
Có thể là truyện "Ma Ném Ðá", "Bà Mọi Hú"
hay là "Con Tám Cù Lần"? _
Là truyện "Căn Bệnh Bí Mật Của Nàng".
Mấy ngày nay trong lúc suy nghĩ nhận lời cầu hôn
của anh, em vô tình có đọc lại tập
truyện và truyện ngắn đó. Hồi trước
kia thì chỉ đọc lướt qua, không suy tưởng
gì nhiều, bây giờ sao tự nhiên thấy thấm thía
vô cùng. Em thấy thương cho cái ông giáo sư Pháp
dạy ở trường Lycée Chasseloup-Laubat sống
ở Việt Nam trên ba mươi năm tới chừng
về lại Pháp lại bỡ ngỡ nhớ thương
hoài mảnh đất, con người nơi đó:
"Từ ấy đến
nay, trên mười năm rồi, tôi nhớ xứ
Việt Nam không nguôi, và ngôn ngữ, giọng nói của
bà mà tôi chợt nghe lúc đi qua đây khi nãy, như
bỗng đưa lại hương vị xa xôi của
cái đất mà tôi không mong trở lại". Thấy tui hãy
còn hoang mang, chưa hiểu hết ý nghĩa nàng muốn
nói, Trâm tiếp theo: _
Em thấy tội nghiệp cho cô gái Việt Nam đó theo
chồng về Pháp sống mà cứ ngẩn ngơ
nhớ cây chuối, luống rau ở quê nhà: "Vừa
trông thấy ao rau muống là nước mắt tôi
chảy ròng ròng, nhất là cạnh ao bà phán lại
trồng nào là ngò, rau om, rau răm, mà cái mùi của nó ngàn
năm chưa dễ đã ai quên". Anh Thi ơi, em
nghĩ tới đây chắc anh đã phần nào
hiểu ý em muốn nói gì rồi. Em thuộc "những
người trung thành đến trọn đời
với những chơn trời quen thuộc, nghiện
ngập mùi vị, màu sắc, âm thanh của nơi
họ sanh trưởng, một vùng quê hay một thành
phố nhỏ ". Quen biết anh cho tới giờ này
em cũng không dấu diếm làm chi cái cảm tình
của mình là em rất thương yêu, quí mến anh, quí
cái chơn tình mà anh dành cho đất mẹ, thương
cái tính nhơn nghĩa ở trong con người anh.
Ở hoàn cảnh của em bây giờ, được anh
cầu hôn em còn mơ ước gì hơn. Em là con gái
mang tuổi Dần, ở đây có lẽ không ai dám
hỏi cưới, và anh lại là Việt Kiều. Ðối
với người khác đó là một điều may
mắn còn gì bằng. Nhưng anh biết không, đối
với em thì đó là cả một sự trăn
trở. Ưng anh rồi theo anh về bên đó sống,
em nghĩ em sẽ được hạnh phúc nhưng
đồng thời em cũng sẽ như nhân vật
nữ ở trong truyện ngắn đó vậy. Em cũng
sẽ nhớ quê, nhớ căn nhà, khu vườn này,
nhớ ba mẹ, hai chị, và đặc biệt là
nhớ ngoại có thể đến ủ rủ, hoá
điên. Em đã quá quen thuộc, mến thương
mảnh đất, con người nơi này, đi xa nó
em không đành. Em cũng biết nếu em yêu cầu anh
trở về lại sống ở Việt Nam bên em thì
đó là một điều rất khó cho anh vì anh
sống ở bên đó đã quen, anh còn cơ ngơi, công
ăn việc làm và em cũng không mong điều này.
Mấy tuần nay có anh ở bên cạnh, em vui biết
bao nhiêu nhưng ngày mai này anh đi rồi, không biết
khi nào gặp lại, em sẽ buồn biết chừng nào.
Nhiều người con trai ở trong xã biết em quen anh
đã hát xa xôi, bóng gió: "ai
đem con sáo mà sang sông, quên sợi chỉ hồng con sáo
vụt bay" hay là: "con chim đa đa nó đậu cành đa, không
lấy chồng gần mà đi lấy chồng xa".
Họ đâu biết, đâu hiểu hoàn cảnh, tình
cảm của riêng em. Thấy
mặt tui buồn thiu, Trâm nói trong rơm rớm nước
mắt: _
Anh Thi ơi, anh về lại tới bên đó phải ráng
giữ gìn sức khoẻ, đừng vì em mà buồn. Em
tin rằng Chúa của anh sẽ ban cho anh người
vợ xứng hợp với lòng anh mong mỏi. Ngày nào
anh có vợ thì nhớ báo cho em biết em mừng. Máy
bay lên cao chuyển hướng bay khỏi Sài Gòn. Ở
trên cao nhìn xuống, xa xa về hướng Bình Dương
là màu xanh của ruộng đồng, của vườn
cây ăn trái bạt ngàn. Ở khu vườn đó bây
giờ Trâm đang làm gì, nàng đang ngồi bên
ngoại tỉ tê niềm tâm sự hay ra vườn leo lên
cây măng cao nhất nhìn theo cánh máy bay mang theo tui mà
vẫy tay chào? Tui thấy bùi ngùi thương cho cuộc
tình của hai đứa, thấy tội nghiệp, thương
cho "Con Sáo Miệt Vườn" đã chọn
ở lại, không sổ lồng bay sang sông để
khỏi phụ lòng tình quê chờ trông, ngóng đợi.
Trâm ơi, em ở lại mạnh giỏi. Ðể anh hát
bài Ðiệu Buồn Phương
Nam lần nữa cho em nghe nha.
Câu hát ngân nga,
Tiếng tơ giao hòa
Cháy lên trong dạ muôn ngàn
tâm sự
Hát lên một lần
để một đời xa nhau sáo ơi! Cuối thu năm
2001, Trần Văn Ðua |