|
KỶ NIỆM GIÁNG SINH
TRONG LAO TÙ CỘNG SẢN
|
Tháng 4-1975, sau khi Cộng quân cưỡng chiếm Sàigòn, cũng
như hầu hết cựu sĩ quan Quân lực Việt nam Cộng hoà, nguời
viết bài này đã phải đi trình diện học tập cải tạo.
Giữa tháng 6-1975, chúng tôi bị đưa đến trại Long Giao
thuộc tỉnh Long Khánh. Khoảng đầu tháng 11-75, thì chuyển về
trại giam Suối Máu, (Tân hiệp, Biên hoà).
Giáng sinh 75 đã gần kề. Trời tháng chạp trong Nam chưa bao
giờ lạnh thế. Nằm trên sàn đất chật chội và dơ dáy,
thiếu thốn mọi tiện nghi tối thiểu, những người tù cảm
thấy đau lòng thương thân phận ngục tù trong cảnh nước
mất nhà tan. Riêng tôi được an ủi vì có em ruột tôi là
Vũ Ðức Chỉnh ở cùng trại nhưng khác phòng . Em Chỉnh có
mang theo được một Kinh Thánh Tân Cựu ước do thân phụ
chúng tôi cho em trước khi mất nước 3 tuần lễ. Hai anh em
thường gặp nhau trong giờ nghỉ, cầu nguyện, đọc Kinh Thánh,
nên rất được an ủi, vì biết chắc có Chúa ở cùng trong
những ngày hoạn nạn
Ðêm Giáng sinh, từng tốp anh em rủ nhau đi dạo trên những
lối đi hẹp trong trại,--- Việt cộng cấm tù không được
hội-họp đọc kinh hay hát nhạc Giáng sinh,--- nhưng các anh em
tín hữu, Tin lành cũng như Công giáo, vẫn hát hoặc đọc
kinh từng nhóm nhỏ với nhau một cách kín đáo. Cách xa
trại chừng vài cây số, có ánh sáng đèn và tiếng ca nhạc
Giáng sinh vang vọng lại từ các nhà thờ thuộc khu vực kế
cận tỉnh Biên hòa. Người tù nghe tiếng ca hát vẳng xa, lòng
bồi hồi nhớ lại những ngày Giáng sinh xa xưa mà vô vàn
cảm xúc. Trong hoàn cảnh khó khăn, xa Hội- Thánh và gia
đình, tôi đã được sự thúc giục để viết ca
khúc"Lời nguyện cầu Ðêm Giáng Sinh"...để dâng lên
Chúa lời cầu xin tha thiết:
" Nguyện cầu xin Chúa đến với chúng con đêm nay"
"Khi bóng tối ngập đày, hồn rên xiết đêm ngày..."
"Quỳ nơi chân Chúa Chí Thánh, Chúa ơi đêm nay"
"Trong kiếp sống đọa đày, hồn mong Chúa hao gầy"
"Nguyện cầu xin Chúa cho lòng càng yêu Chúa mãi,"
"Tháng năm không nhạt phai, nguyện Ngài sống trong con suốt
đời"
Tháng 6-76, chúng tôi lại chuyển trại, lần này thì ra tận
miền Bắc. Kể sao cho hết nỗi nhục nhằn, gian khổ và nhục
nhã trong chuyến đi này. Những người tù lôi thôi, lếch
thếch,rách rưới với đồ đạc kềnh càng, nằm trong khoang
tầu như cá hộp.. .... Thấm thoát đã đến tháng 12-76, lại
một mùa Giáng sinh xa gia đình và Hội Thánh. Trong một ngày
đi lao động, người viết được phân công lợp mái nhà cho
trại. Ðang khi làm việc, chợt thấy một người ngoại
quốc,---chắc là người Mỹ---mặc bà ba đen,lái xe Jeep ngừng
trong sân cách chỗ tôi làm việc chừng vài ba mét. Tôi tìm
cách gợi cho hắn chú ý bằng cách huýt sáo bài "Silent
Night, Holy Night", nhưng anh ta làm bộ ngó lơ, có lẽ vì anh
ta thấy Việt cộng chung quanh quá đông. Sau đó một bạn tù
cho biết người Mỹ ấy được V.C. dùng làm thợ máy sửa
xe trong trại, và anh ta không dám nói chuyện với bất cứ
người nào khác.
Thời gian qua đi thật mau , nhưng mỗi lần mùa Giáng sinh về,
tôi lại có những kỷ niệm khác nhau ở nhiều trại khác
với những người bạn mới.
Tháng 10-1978 chúng tôi được chuyển trại về miền Trung,
trại tù Nghệ Tĩnh 6 (NT6) Nơi đây, tôi có may mắn gặp nhiều
anh em Tin Lành và thường họp nhau mỗi trưa Chúa Nhật để
cầu nguyện, đọc Kinh Thánh và hát Thánh ca. Người lớn
tuổi nhất trong số các anh em Tin lành là Nguyễn văn Sắc, con
Cụ Mục sư Nguyễn văn Tửu, kế đó là Kiều công Lý, con
Cụ Mục sư Kiều công Thảo, Nguyễn Lương Tâm, con Cụ Mục sư
Nguyễn Lương Thiện, và các anh Mùi , anh Mới, anh Tế và một
vài anh em khác nữa. Noel 1978, chúng tôi có tập hát một số
bài hát Giáng sinh và có một buổi ăn thân mật. Anh em góp
bột, đường đậu phụng, để làm chiếc bánh Giáng sinh, tôi
cũng góp một con gà đóng hộp nấu một món ăn rất ngon.
Buổi họp mặt Giáng sinh thật là vui vẻ và cảm động. Cám
ơn Chúa là mọi sự diễn ra tốt đẹp. Cũng trong dịp này,
Nguyễn lương Tâm viết bài thơ 8 chữ có nhiều câu rất
xúc động:
..." Mong kịp về cùng bầy chiên nhỏ bé"
" Lòng reo vui bên máng cỏ Ngài nằm"
"Nhưng trọn đời,niềm tin là thánh lễ"
" Dâng lên Ngài, hương tỏa ngát tháng năm"
Bài thơ này được phổ nhạc, gửi về Sàigòn và Mục
sư Huỳnh Minh Ðức đã hát ở nhà thờ Khánh hội trong
những ngày lễ Noel sau đó.
Năm 1981, tôi bị giam tại khám Chí hòa. Noel sắp đến trong
sự cô đơn và lạnh lẽo vô cùng. Tôi nằm co quắp vì
đói, lạnh, nhưng cũng hát cho Ðỗ đình Hoàng, người bạn
cùng xà lim nghe những bài hát Noel mà tôi đã viết trong
trí nhớ. Nửa đêm Giáng sinh, anh Hoàng bá Tất ở xà lim
bên cạnh quăng giây gửi sang cho chúng tôi hai chiếc bánh
làm bằng cốm dẹp ngào đường trên rắc đậu phụng. Thật
là miếng khi đói,gói khi no, chúng tôi nhận quà mà ứa
nước mắt tạ ơn Chúa và cám ơn anh Tất...
Noel 2000 sắp đến. Ngồi viết lại mấy dòng này, tôi bồi
hồi nhớ lại chặng đường gian khổ đã đi qua và những
kỷ niệm Giáng sinh trong ngục tù Cộng sản. Tôi tạ ơn Chúa
đã cho tôi một thời tự do, nhưng tôi cũng tạ ơn Chúa
đã cho tôi những ngày tháng lao tù và những ngày Giáng
sinh trong ngục tù tôi sẽ chẳng bao giờ quên được. Tôi
nhớ lại những đêm trong tù ở giữa vùng rừng núi
Hoàng-liên-sơn âm u, cô đơn và đói khổ lạnh lùng, tôi
đã ngước nhìn sao sáng trời cao để nhớ đêm xưa Cứu
Chúa vào đời. Cảm xúc ấy triền miên và thôi thúc tôi
viết ca khúc "Ngước Nhìn Sao Sáng Trời Cao"
" Nhìn sao đêm nhớ Chúa xưa xuống làm người"
" Khổ hình trên thánh giá chết vì tội tôi"
" Lòng thêm yêu Chúa tha thiết đêm ngày
"Nguyện cầu ăn năn,nước mắt dâng đày"
" Xin cảm ơn Cha vì lòng nhân ái "
" Ðã ban cho đời cứu ân nhiệm mầu"
"Thiên Chúa từ nhân cho con Trời giáng thế"
" Xin cứu vớt con trong đời khổ đau"...
Ðã hơn 10 mùa Giáng sinh qua đi, kể từ ngày tôi được
trả tự do và sống ở miền đất tạm dung này. Mỗi khi nghe
nhạc khúc Noel trổi dậy, lòng tôi bồi hồi thầm tạ ơn Chúa
về chặng đường đã qua. Tôi có thể tha thứ, nhưng không
làm sao quên được. Chúng ta vui hưởng một mùa Giáng sinh no
ấm và đoàn tụ. Chỉ xin ơn Chúa sớm giải thoát cho đồng
bào chúng ta, hơn 70 triệu người đang sống trong hoàn cảnh
khó khăn ở quê nhà sớm được hưởng những ngày tự
do để đón mừng Chúa ra đời trong những mùa Noel sắp
tới.
San Jose, tháng 12-2000
VŨ ÐỨC NGHIÊM.
|
|